ÁP LỰC VÔ HÌNH TỪ TIÊU CHUẨN KÉP

5/5 - (1 vote)

Mình một ví dụ đơn giản như thế này. Nếu một người mà mình quen biết làm từ thiện thì mình sẽ bảo với người ấy họ tốt bụng, biết suy nghĩ cho người khác,… nhưng cũng là người đó làm từ thiện nhưng trong mắt một người xa lạ có thể họ sẽ bảo là mới từ thiện có chút mà cũng đi khoe này nọ, muốn làm thì cũng phải làm cho lớn lên chứ,…

Tiêu chuẩn kép được hiểu là cùng 1 sự vật hiện tượng, cùng bản chất nhưng lại có sự nhìn nhận khác nhau dựa trên góc nhìn của mỗi người.

Tại sao mình lại muốn viết một bài về khái niệm này? Lý do bởi vì nó ảnh hưởng rất lớn tới các mối quan hệ xung quanh của mình từ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp,… Mình muốn viết lại cảm nhận và sự thay đổi của mình để cho ai đó đọc bài viết này có thêm một góc nhìn về cuộc sống xung quanh.

Thật sự nếu nhìn nhận lại thì thói xấu của mình nó xuất phát từ hồi bé rồi. Gia đình mình là một gia đình bình thường. Nhưng có một cái buồn cười đó là mình cho đó là một điều hiển nhiên, tức là nó có sẵn đó rồi và không bao giờ bị mất đi. Mình so sánh với con nhà người ta họ có điều kiện hơn được mua cái này cái nọ, mình về bảo mẹ rằng tại sao mẹ không mua cho mình những đồ như thế cho bằng bạn bằng bè.

Bố mẹ luôn muốn mang đến những gì tốt nhất cho mình trong tất cả khả năng của họ, mình nói vậy đâu đơn giản chỉ là một câu từ chối rằng bố mẹ không có tiền, kèm thêm đó là cảm giác bất lực và buồn từ bố mẹ vì không mang tới được điều mà mình muốn. Hoặc đôi khi bố mẹ cũng cắn răng chịu đựng chỉ để mua cái mà vốn dĩ mình có cũng được mà ko có cũng được. Mình ngu lần 1.

Đến cái thời đi học nơi mà có bạn bè thân thiết. Và tiếp tục câu chuyện cũ, mình có một vài đứa bạn thân hồi đó rất quý mình và tính cách họ cũng tốt nữa, mình lại cho đó là điều hiển nhiên. Có những chuyện bé có thể quên đi mình lại xé ra to, còn có những yêu cầu họ phải thế này, phải thế kia với mình và không được như này như kia với mình. Để rồi sao, bạn thân thì cũng có ngưỡng chịu đựng của họ. Lần 1, 2, 3, 4 họ có thể chấp nhận nhưng không ai có thể ở bên cạnh một đứa suốt ngày không chịu chấp nhận con người của họ cả. Kết quả là mất bạn – người mà mình rất quý. Mình ngu lần 2.

Lúc mới đi làm thì sao? Mình chắc chắn rằng đồng nghiệp và sếp – người mà bạn tiếp xúc hàng ngày càng phù hợp với bạn bao nhiêu thì kết quả công việc càng tốt. Tuy nhiên vấn đề mình gặp lại y như cũ :)) Hoàn toàn có rất nhiều điểm tốt của họ mình cho đó là hiển nhiên và bỏ qua chỉ để tập trung vào điểm không tốt hay điểm chưa hoàn thiện của họ để đánh giá, nhận xét. Và đương nhiên chả ai đạt đến mức mình mong muốn cả vì mình luôn muốn hơn nữa. Cuối cùng để rồi câu nói trong đầu lại vang lên: “Môi trường này không hợp với mình, thôi bỏ”. Mình ngu lần 3.

Cũng chả ai bảo mình là mình đang làm sai cả cho nên mình không nhận thức ra được hành động vô lý của mình. Chả phải là mình đọc sách, nghe diễn giả mà mình nhận ra đâu, mình nghĩ đó chỉ là một phần thôi. Kiểu mình cũng biết là vậy đó nhưng cũng chưa thấm sâu được. Cho đến khi mà mình dần dần mất đi các mối quan hệ tốt đẹp rồi mình mới nhận ra được. Một sự đánh đổi xứng đáng đối với cái ngu của mình nhỉ :))

Mình nghĩ con người có 1 đặc điểm di truyền mà không mất đi đó là mưu cầu sự phát triển – luôn luôn mong muốn bản thân tiến lên. Nhưng điều buồn cười ở đây là mình lại sử dụng cái đặc điểm di truyền này bị ngược. Tức là mình sẽ luôn muốn những người xung quanh mình phải giỏi hơn, phải tốt hơn, phải hoàn hảo – đây chính là cái tiêu chuẩn kép mà mình muốn nói tới.

Tiêu chuẩn kép khiến mình không hài lòng với thực tại xung quanh. Tự có cho mình 1 suy nghĩ vô lý rằng: Mình là người tốt, mình muốn những người xung quanh mình tốt lên, mình làm như vậy là tốt cho họ, họ tốt lên thì mình cũng sẽ tốt lên theo thôi :)) Kiểu như mình đang có siêu năng lực có thể kiểm soát được những người xung quanh vậy. Ảo tưởng người tốt là có thật :))

Gia đình mình bình thường, bạn bè tốt với mình, đồng nghiệp, sếp tạo môi trường cho mình đó hoàn toàn không phải điều hiển nhiên. Nếu không có gì thay đổi thì “sự bình thường” của mình là một điều ao ước của rất rất nhiều người khác rồi. Mình tin là như vậy. Có rất nhiều gia đình ngoài kia không hạnh phúc, có rất nhiều mối quan hệ bạn bè ngoài kia đi lừa lọc nhau, có rất nhiều môi trường làm việc ngoài kia cực kỳ độc hại.

Và đương nhiên mọi chuyện chắc cũng thay đổi nếu mình ở điều kiện tốt hơn nữa, vì suy nghĩ của mình về sự áp đặt cho người khác là không bao giờ có điểm dừng.

Đến đây mình có thể nghĩ rằng việc đặt ra tiêu chuẩn kép cho người khác chỉ để thỏa mãn cái tôi của bản thân thôi đúng không? Đúng nhưng chưa đủ. Một mặt cực kỳ tiêu cực đó là việc này nó cũng tạo nên một áp lực vô hình rất lớn lên người khác.

Tại sao lại là tạo áp lực? Lý do bởi vì gia đình, bạn bè, đồng nghiệp không thể đáp ứng được kỳ vọng của mình về họ được.

Nếu có một người ở cạnh bạn mà suốt ngày bảo bạn rằng: Bạn phải kiếm tiền nhiều hơn nữa, bạn phải học thêm kiến thức đi, bạn phải cưới chuồng rồi có con đi, bạn phải vào được tập đoàn lớn kia,… thì bạn có chịu nổi được không? Cho dù bạn có đạt được 1 kỳ vọng từ phía họ rồi thì mọi chuyện sẽ không dừng lại. Bởi có lần 1 sẽ có lần 2 mà :)) Những kỳ vọng, tiêu chuẩn sẽ tiếp tục tiếp tục nhiều hơn nữa thôi.

Tiêu chuẩn kép là một vòng lặp vô hạn.

Trong gia đình mà có tiêu chuẩn kép giữa các thành viên thì chắc chắn không bao giờ vui vẻ được bởi vì mức kỳ vọng của mỗi người cho nhau không được đáp ứng. Trong bạn bè mà có tiêu chuẩn kép thì gãy ngay và luôn. Trong tình yêu mà có tiêu chuẩn kép thì chỉ có sự im lặng chịu đựng kéo dài cho đến khi không chịu được nữa. Trong công việc mà có tiêu chuẩn kép thì không giữ được nhân tài.

Để nhìn thấy phổ biến nhất bạn có thể thấy trên cộng đồng mạng. Internet là một cách dễ dàng để phát triển tiêu chuẩn kép trong cộng đồng với nhau. Vì gõ phím dễ hơn lời nói mà :)) Những người càng có nhiều người theo dõi thì tiêu chuẩn kép sẽ đến từ hàng nghìn, hàng triệu người khác nhau. Mỗi người có một cách áp đặt nghe có vẻ hợp lý lên họ.

Nếu không nhận thức được thì chuyện này sẽ không bao giờ dừng lại bởi như mình nói ở trên: “Mình nghĩ quan điểm của mình là đúng và nói ra sẽ khiến nhiều người ủng hộ” – một cách tạo cảm giác tự tin ảo rất đơn giản, họ luôn cảm thấy bất kỳ thứ gì xung quanh cũng thiếu sót theo một cách nào đó.

Cách tốt nhất để có những mối quan hệ lành mạnh và hỗ trợ lẫn nhau thì mình nghĩ là dừng việc đặt tiêu chuẩn kép cho họ. Thay vào đó là trân trọng, chấp nhận những gì họ đang có hiện tại và đồng hành cùng họ trên con đường phía trước.

Mỗi người đều có cho mình giá trị, quan điểm, nhận thức khác nhau về cuộc sống. Khi mình chấp nhận 1 người bước vào vòng tròn mối quan hệ của mình, thì đồng thời cũng phải chấp nhận một điều rằng họ cũng sẽ rời đi bất kỳ khi nào. Họ với mình đến với nhau là việc chấp nhận giá trị của nhau, nếu không còn chấp nhận giá trị của nhau nữa thì đường ai nấy đi.

Nếu mình đặt tiêu chuẩn kép lên họ tức là mình đang không chấp nhận giá trị của họ nữa rồi. Mình không chấp nhận nhưng mình vẫn muốn họ ở bên cạnh mình thì có phải là ích kỷ hay không? Quá là ích kỷ ấy chứ :))

Mình có nói ở trên cái bẫy của tiêu chuẩn kép là việc “mình nghĩ là mình đang làm như vậy là tốt cho họ” :)) Điều này hoàn toàn sai bởi vì không ai biết điều gì tốt cho mình ngoài bản thân mình cả và người khác cũng như vậy. Những ai nghĩ như vậy thì bản chất đó là họ muốn mình tốt lên bởi khi mình tốt lên sẽ có lợi cho họ mà thôi.

Mình ví dụ nhé: Nếu bố mẹ liên tục ép buộc con vào ngành Y mặc dù con không hề thích, thì một phần là họ muốn tốt cho con, nhưng phần nào đó là muốn được khoe họ hàng rằng gia đình mình có đứa con vào ngành Y.

Và hơn nữa nếu bản thân mình không chủ động muốn thay đổi thì có là ai đi chăng nữa cũng không nói được :))

Bản thân mỗi người là cá thể rất riêng biệt. Ai cũng đều mong muốn bản thân mình tốt lên hết, ai cũng muốn bản thân mình phát triển hết, cho nên không cần phải ở bên cạnh tạo áp lực thêm cho họ. Chỉ cần ở đó cùng nhau chia sẻ, cùng nhau đồng hành, cùng nhau hỗ trợ là quá tốt rồi, đôi khi cũng chỉ cần người lắng nghe là như vậy, chả cần làm gì hết. Với mình như vậy mới gọi là một mối quan hệ lành mạnh.

Còn nếu không còn đủ sức để chấp nhận hệ giá trị của họ thì bước đi nhẹ nhàng thôi. Mỗi người đến và đi đều mang lại bài học gì đó cho mình mà :)) Mất tiền cũng là một dạng bài học nha haha.

Đối với những người không chịu phát triển thì sao? Yên tâm là xã hội nào cũng sẽ có cơ chế đào thải thôi, không ngay bây giờ thì cũng sẽ đến lúc nào đó nếu không thích nghi.

Cái sự hoàn hảo của cuộc sống đó là không có cái gì hoàn hảo cả. Ai cũng thiếu rất nhiều mảnh ghép, cuộc sống thú vị là do mình đang trong quá trình đi khám phá ra những mảnh ghép còn thiếu đó. Sẽ có lúc mình tìm ra mảnh ghép rồi nhưng lắp vào lại không phù hợp, chuyện đó là chuyện bình thường.

Vậy ha. Hãy trân trọng và biết ơn mối quan hệ đang có của mình, bạn nhé!

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top