CHÚNG TA KHÔNG CÓ SỰ KHÁC BIỆT

5/5 - (1 vote)

Khi bất đồng quan điểm, khi cãi nhau, khi tranh luận, khi bị lừa dối, khi bị phản bội để cho mọi chuyện được dĩ hòa vi quý (kiểu nên biết lắng nghe, nhường nhịn, giữ bình tĩnh) thì mình sẽ có câu nói nảy ra trong đầu là: “Nếu mình ở trong trường hợp của họ thì mình cũng như vậy thôi”. Lý tưởng sẽ là như vậy và mình được bảo như thế mới gọi là hợp tình hợp lý.

Tuy nhiên thực tế nó xảy ra 2 trường hợp như thế này:

+ Nếu mình là người ngoài cuộc thì mình rất dễ dàng để nói ra câu nói đó. Kiểu cho mình đứng ở thế khách quan không đánh giá không phán xét không cần suy nghĩ nhiều gì hết … lý do là vì chuyện đang xảy ra không có ảnh hưởng tới mình nên mình mới dễ dàng làm như vậy.

+ Nếu mình là người trong cuộc thì đa số thời điểm xảy ra mâu thuẫn thì mình không có nghĩ tới câu nói “đặt mình vào vị thế của người khác để suy nghĩ”. Nếu mà có thì câu trả lời sẽ khác: “Nếu mình ở trong trường hợp của họ thì mình … sẽ làm khác, mình không giống họ” :))

Về bản chất ở đây mình thấy bản thân sẽ cho rằng mình luôn khác biệt với người khác. Điều này nghe có vẻ xuôi tai, tuy nhiên đối với mình là không tốt bởi thứ nhất bản thân mình sẽ có cái tôi cao và xem nhẹ những quan điểm khác với mình, thứ hai là mình sẽ luôn đánh giá, phán xét người khác. Hai điều này dẫn đến việc mình sẽ bị hạn chế khả năng giao tiếp với người khác mà mình không biết. Dần dần các mối quan hệ sẽ rơi vào ngõ cụt.

Và mình đã nhận ra được một điều mà mình thấy nó gỡ mình ra khỏi vòng luẩn quẩn này. Phần dưới mình sẽ phân tích kỹ hơn.

Liệu có ai nói cho mình biết không? Có, nhưng cực kỳ ít mà lại còn phải để ý mới nhận ra được, bởi khi mình có cái tôi thì cái gì nghe không hợp tai là phản lại ngay. Thêm lý do nữa là vì mỗi người đều có nhiều mối bận tâm của riêng họ và họ cũng không có nhiều thời gian để chỉ ra lỗi sai cho mình. Dần dần về sau thì mình cũng chỉ nhắn tin qua mess và coi đó là giao tiếp thì lấy đâu ra những câu chuyện có chiều sâu nữa. Và chuyện không có chiều sâu thì cũng chả gỡ được vấn đề gì cả :))

Mình không nói đến những trường hợp cao siêu từ bi kiểu cho mọi chuyện hỉ nộ ái ố đến với mình đều có lý do của nó. Chuyện này là khó bởi mình là con người, mà con người thì cảm xúc là thứ dẫn đến rất nhiều vấn đề :)) Mà để kiểm soát được cảm xúc thì cần thời gian rèn luyện rất lâu.

Đến đây sẽ có mâu thuẫn xảy ra bởi những gì được nói rất nhiều trên mạng:

+ Chúng ta không giống nhau, mỗi người đều khác biệt => Tôn vinh sự khác biệt

+ Chúng ta nếu ở vị trí người khác thì cũng giống họ thôi => Tôn vinh sự đồng cảm (sự giống nhau)

Nếu đặt riêng 2 câu này ra thì đều đúng nhưng dùng trong cùng 1 trường hợp thì lại cảm thấy sai sai. Nếu dùng chung chắc các cuộc mâu thuẫn khó đi đến hồi kết, mà nếu có kết thật thì chỉ kết ở bề ngoài còn bên trong mỗi người vẫn âm ỉ :)) Cho nên mình mới thấy một câu nói ngắn cũng chỉ mang tính chất tham khảo nếu không đặt đúng tình huống của nó.

Nhưng sau khi đọc một vài cuốn sách, nghe một vài youtuber có tâm và qua trải nghiệm nhiều cuộc nói chuyện thì mình mới nhận ra được điều khá thú vị để trả lời cho câu hỏi:

Nếu mình ở vị trí của người khác thì mình có cư xử giống họ hay không?

Câu trả lời là Không. Mình sẽ không cư xử giống như họ nếu ngay tại thời điểm đó.

Câu trả lời là Có. Mình sẽ cư xử giống như họ nếu mình chính là họ.

Nghe hơi khó hiểu nhỉ :)) Để mình giải thích kỹ hơn nhé.

Với một tình huống cụ thể thì tất cả những gì mình nhìn thấy cách phản ứng của họ đối với chuyện đó là thông qua lời nói, giọng điệu, cử chỉ, ngôn ngữ cơ thể, hành động – tức là tất cả những gì bên ngoài mà mình thấy được. Điều thú vị ở đây là nó chỉ chiếm 10% sự thật.

Bản chất thật của cách phản ứng mình hay người khác đối với một tình huống là nó trải qua bằng đúng số tuổi của mình thông qua: Niềm tin, thiên kiến, thành kiến, trải nghiệm quá khứ, giá trị bản thân, nỗi sợ hãi, mong muốn,… Những điều này chiếm tới 90% sự thật – điều mà mình không thể thấy ở người khác (mình gọi đây là phần chìm).

Tức là nếu mình ở vị trí của họ ngay thời điểm đó thì cách phản ứng của mình và cách phản ứng của họ sẽ hoàn toàn khác nhau bởi nó dựa trên 90% phần chìm.

Nhưng nếu mình được sinh ra và lớn lên y như những gì họ đã trải qua cho tới tận bây giờ thì mình sẽ hoàn toàn hành động như họ vì lúc này phần chìm của mình là giống y hệt như của họ rồi.

Đây chính là lý do mình nói chúng ta không có sự khác biệt.

Bởi nếu mình hoặc bạn trải qua tất cả những gì họ trải qua từ nơi sinh ra, môi trường học tập, bạn bè chơi cùng, vấp ngã cuộc sống,… thì mình sẽ y như họ thôi. Mình chắc chắn luôn.

Đến đây sẽ có quan điểm bảo rằng “vậy tại sao những người sinh đôi vẫn khác nhau”. Thứ nhất bạn có đồng ý rằng những người sinh đôi sẽ có những quan điểm giống nhau không. Thứ hai nữa là dù chỉ một sự thay đổi nhỏ cách môi trường xung quanh hay cách mình phản ứng (hay đưa ra quyết định) với môi trường xung quanh thì tất cả mọi chuyện sau đó đều rẽ hướng khác rồi.

Có nhiều sự lựa chọn tưởng chừng như vô thưởng vô phạt như cho bạn A 1 cái kẹo và không cho bạn A cái kẹo nào, sau này bạn A sẽ quý người cho bạn ý kẹo hơn (kiểu vậy) và nối tiếp các diễn biến sau đó nữa. Hai người dù là sinh đôi thì có rất nhiều trường hợp nhìn kiểu vu vơ như vậy nhưng những thay đổi nhỏ sẽ tạo ảnh hưởng rất lớn tới tính cách, môi trường, quan điểm của 2 bạn đấy sau đó. Và bản chất con người luôn muốn nổi bật hơn cho nên sẽ đến lúc 2 người sinh đôi đấy không thích mặc đồ đôi nữa và rồi cuộc sống lại rẽ nhánh.

Bây giờ quay qua các phương pháp khoa học và tâm linh nhằm để giúp con người khám phá ra chính mình như sinh trắc học vân tay, tử vi, tướng số, cung hoàng đạo, thần số học, trắc nghiệm tính cách,… Mình chắc cũng thử qua gần hết rồi, mình không có đi tìm hiểu sâu về sự ra đời hay nguyên lý của những phương pháp này. Tuy nhiên sau khi làm hàng loạt phương pháp nhằm giúp hiểu bản thân hơn thì điều duy nhất mình nhớ đó là tên của cung hoàng đạo mình còn lại quên sạch :))

Vậy sao mình nghe nhiều cái thấy đúng đúng :)) Ừ thì đúng mà, nói những câu khẳng định vô thưởng vô phạt thì ai mà chẳng trải qua. Cuộc sống của mỗi người có rất nhiều biến số cho nên bất kỳ câu nói nào đó thì đều hợp lý nếu bản thân mình muốn nhìn nó hợp lý, đơn giản là không hiếm để có tình huống mình đưa ra để hợp lý hóa những câu khẳng định đó.

Ở đây mình không có ý là đi phủ nhận những phương pháp đó. Ý mình muốn nói thay vì đem nó ra làm kim chỉ nam hay là định nghĩa khác biệt của mình, thì chỉ nên dừng lại ở mức tham khảo thôi. Nếu có thời gian vẫn nên cho mình cơ hội thử vài phương pháp để tự mình nhìn nhận lại bản thân. Mình thấy điểm tốt nhất của các phương pháp này không phải những thứ mà họ gán cho mình một cái gì đó mà là khi mình làm thì cũng chính là lúc mình dành thời gian cho bản thân – đây mới là điều quý nhất. Việc họ đưa ra phương pháp là dựa trên nghiên cứu rất nhiều người rồi, cách họ nghiên cứu cũng sẽ dựa vào cách phản ứng của một nhóm người trước tình huống họ đưa ra. Có thể đúng có thể sai, mà đã là tham khảo thì quay lại bài toán cũ: Chúng ta không có sự khác biệt.

Khi mình bắt chấp nhận thực tế rằng mình không có sự khác biệt thì mình đã bỏ dần được cái tôi xuống vì mình cũng chẳng kém ai hay giỏi hơn ai cả, tâm thế tiếp nhận mọi thông tin đến với mình là tham khảo sau đó trải nghiệm lại xem đối với bản thân mình thì sẽ ra kết quả gì.

Còn khi mình cư xử với người khác thì sao? Đó là khi mình chấp nhận họ thì mình cũng phải chấp nhận 90% phần chìm của họ nữa chứ không phải đánh giá họ dựa trên 10% những gì họ thể hiện ra ngoài. Nếu có vấn đề thì cả 2 bên ngồi xuống tháo gỡ từng vấn đề một, nếu cảm thấy bất đồng quan điểm không thể giải quyết được thì nhẹ nhàng bước ra để dành thời gian cho người khác.

Bất đồng quan điểm không hề hiếm gặp, cái này còn phụ thuộc vào trải nghiệm quá khứ của mỗi người dành cho những quan điểm đó. Có những cái có thể cho qua, có những cái không.

Mình ví dụ một chuyện mà bạn nghĩ nó đơn giản như là chạm vào tóc một bạn nữ mà họ tức giận chẳng hạn. Nhưng quá khứ bạn nữ đấy chuyện bị bắt nạt bằng cách lôi tóc thì là chuyện rất sợ và áp lực.

Trước đây mình rất hay sân si và cái tôi cũng cao dẫn đến chuyện xem nhẹ những việc làm của người khác, tưởng mình hay ho này nọ lắm :)). Điển hình là những bình luận tiêu cực, những drama trên mạng, trước có lúc tức lên chửi lại, có lúc tranh luận đúng sai, có lúc lại thấy tủi thân. Nhưng giờ thì mình hiểu rằng nếu mình có những trải nghiệm, niềm tin, quan điểm được xây dựng từ bé như họ thì mình cũng cư xử như vậy thôi. Mình cũng chả văn mình hơn ai hay kém ai cả. Mình cư xử bởi những điều mình cho là đúng và những điều mình cho là sai. Có người thấy mình không hay, có người thấy mình hay, điều đó mình không kiểm soát được.

Điều nghe có vẻ thuận tai rằng cách mà ta phản ứng với những gì xung quanh là định hình nên chính ta. Nhưng giờ mình nhận ra rằng mình của hiện tại là phụ thuộc hầu hết bởi nơi chúng ta được đặt vào. Mình mới ra trường ở Hà Nội sẽ khác mới ra trường ở quê mình, mình học đại học sẽ khác với mình không học đại học dù cho tất cả những gì mình chủ động nghe, đọc, học thì cũng bởi môi trường yêu cầu vậy thôi.

Vậy nên mình sẽ hạn chế dần cách mình đánh giá hay phán xét người khác hay chính cuộc sống này. Mình sẽ vẫn cứ học, làm, sống một cuộc đời thú vị của riêng bản thân và giúp đỡ được người khác một phần nào đó. Biết sao được khi mình đứng yên thì cuộc sống vẫn tiếp tục thôi :)) Còn những chuyện mình không kiểm soát được thì cứ xem nó như một bộ phim không đầu không cuối thôi nhỉ.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top