SU TRI HOAN

ĐỂ KIỂM SOÁT SỰ TRÌ HOÃN

5/5 - (1 vote)

Thật buồn cười khi một đứa hay trì hoãn như mình lại viết bài này. Hay thôi để bài này ngày mai viết nhỉ :))

Mình thấy bản thân đang trong quá trình cải thiện vấn đề này và có được một số góc nhìn khá thú vị để có thể thoát khỏi vòng lặp của sự trì hoãn. Rồi mình nghĩ tại sao không chia sẻ với người khác để mọi người cùng tốt lên nhỉ. Biết đâu mình lại được cho kẹo alpenliebe :))

Theo định nghĩa của Wiki thì: Trì hoãn là một cơ chế để đối phó với sự lo lắng liên quan đến việc bắt đầu của một công việc hay việc hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào vào thời khắc ra quyết định.

Để giải quyết được vấn đề thì mình cần phải biết bản chất thật sự của vấn đề đang nằm ở đâu nhỉ.

Bây giờ quay lại một chút thời nguyên thủy thì việc săn bắn, hái lượm sẽ ra kết quả luôn không cần phải đợi chờ gì cả. Hay đơn giản hơn là nếu gặp thú dữ thì bản năng sẽ tự động chạy hoặc chiến đấu với nó thôi. Tâm lý cạnh tranh cũng khốc liệt ngay trong thời điểm này, ai là người khỏe hơn, giỏi hơn, đẹp hơn thì sẽ làm boss cho nên ai nhanh tay thể hiện những cái đó ra sớm hơn thì càng được lợi. Và tâm lý này vẫn duy trì cho đến tận thời đại ngày nay.

Chúng ta thường có xu hướng tìm cách để giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng hay thích tận hưởng những thú vui nhất thời. Câu trả lời đã có từ thời nguyên thủy đó là: NHANH.

Sự trì hoãn luôn luôn đứng giữa 2 lựa chọn: 1 là sự thỏa mãn nhất thời, 2 là sự xây dựng để có kết quả trong dài hạn. Và mình thì thường xuyên chọn lựa chọn số 1.

Ở đây là mình đang xét trên khía cạnh bạn đang nắm thế chủ động lựa chọn nhé. Tức là bản thân mình biết cần làm gì để tốt hơn trong thời gian rảnh nhưng chọn không làm. Chứ còn nói chuyện startup, chuyện deadline trong ngày, chuyện thi cử thì không làm có mà ăn cám.

Lý do tại sao xu hướng là lựa chọn số 1?

Vì bản chất của sự trì hoãn là THÓI QUEN. Tức là nếu mình không biết vấn đề này đang tồn tại thì mình vẫn sẽ ở trong cái vòng lặp vô tận. Như mình nói ở trên bản chất con người từ thời nguyên thủy luôn muốn hướng đến cái gì nhanh nhất có thể, nhưng điều đáng buồn ở đây là xã hội thời nay thì những cái gì bền vững và giá trị nhất đều cần bỏ rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc.

Lý do tại sao lại không lựa chọn số 2?

Có 3 trường hợp chính dẫn tới việc không lựa chọn số 2 đó là:

+ Công việc đó quá chán: Không có cảm hứng, không có động lực, không cảm thấy thử thách,… cho nên không vui không làm luôn.

+ Công việc đó quá khó: Không biết bắt đầu từ đâu, không có kỹ năng thực hiện, quá nhiều yêu cầu cần đảm bảo,… cho nên sợ quá không làm luôn.

+ Công việc đó không có kết quả ngay: Chưa nhìn ra được kết quả là gì nếu làm theo, không biết bao lâu hay mất bao nhiêu công sức,… cho nên thôi không làm luôn.

Thực ra thì nếu mình trì hoãn thì đây đơn giản là bản năng, thói quen tự nhiên của một con người bình thường thôi. Trước khi mình biết điều này kiểu cảm thấy có lỗi với bản thân lắm khi trì hoãn nhiều như vậy. Giờ mình cảm thấy nhẹ nhàng hẳn – hoặc đây đang là một sự tự ám thị hay né tránh vấn đề để không cảm thấy mình vô dụng haha :))

Nói đùa vậy thôi vì mình biết là bản thân luôn muốn hướng đến điều tốt hơn mà, và đây cũng là một phần mình viết bài này để giúp chính mình luôn.

Dưới đây là một số cách mình đang áp dụng nếu bạn cảm thấy phù hợp thì hãy thử nhé, hãy thử từng cách một cách nghiêm túc, còn nếu không thì thôi vì khó mà thấy được kết quả ngay khi chỉ làm 1, 2 lần được. Có một số cách mình tự nghĩ, tự nghiệm ra nhưng sau khi đi mày mò thì …ồ.. hóa ra là những cách này nó được khái niệm hóa cả rồi, buồn cười mình ghê :))

1. Chỉ cần bắt đầu

Theo thống kê ở một nơi nào đó mình quên rồi nhưng đại ý là khi chúng ta bắt đầu làm một việc gì đó thì 80% sẽ không bỏ ngay lập tức mà sẽ làm tiếp.

Ví dụ giờ mình lựa chọn là xem phim, chơi game thì mình chả bao giờ dừng lại sau 5-10 phút cả, chắc sau đó phải kéo dài hết bộ phim hoặc ván game cơ. Nghe có vẻ dễ dàng đối với những việc giải trí đúng không.

Nhưng điều đáng nói ở đây là thống kê trên áp dụng đối với tất cả các công việc khác như: livestream, viết sách, lên kịch bản, quay video, viết bài, làm tiktok,… tức là những công việc mang tính chất xám cao.

Điều khó nhất ở đây đó là BẮT ĐẦU. Có 2 cách mà mình thường sử dụng đó là:

+ Dừng lại và đếm từ 1-10: Đây là cách mà mình sẽ làm gián đoạn thói quen trì hoãn. Tức là lúc mình đang định trì hoãn thì hãy dừng lại đừng lựa chọn gì cả và đếm từ 1-10. Lúc này thì mình chủ động đứng ra xa nhìn 2 lựa chọn: Giải trí và Làm việc – chọn gì sau đó là quyền quyết định của mỗi người. Nhưng nếu mình không làm gián đoạn thói quen trì hoãn thì khả năng cao sẽ chọn Giải trí luôn :))

+ Tự nhủ chỉ bắt đầu 10 phút thôi: Nghe thời gian khá ngắn nhỉ, nhưng nó rất rất hiệu quả. Chỉ cần 10 phút bắt đầu thôi là tâm trí của mình sẽ theo dòng chảy của sự lựa chọn luôn, dù cho lựa chọn đó là gì đi nữa.

Nếu nhìn lại thì cuộc đời của một người ra sao thì đều do những lựa chọn của họ nhỉ :))

2. Không dựa vào cảm hứng

Phải công nhận cảm hứng là một thứ có sức hút rất mạnh đối với mình. Đôi khi chỉ cần 1 video, 1 trang sách thôi là đủ để đưa ra một quyết định gì đó quan trọng rồi.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại nếu làm việc chỉ dựa trên cảm hứng thì thói quen trì hoãn sẽ ngày càng được mở rộng hơn.

Cảm hứng có sức hút thật đó nhưng để ngày nào cũng đi tìm 1 nguồn cảm hứng nào đó bên ngoài là cực kỳ khó và mất thời gian. Nguồn cảm hứng dồi dào nhất chính là đến từ kết quả hành động của BẢN THÂN – tức là nó sẽ phụ thuộc vào mình. Và nguồn cảm hứng được sinh ra từ chính mình mới là bền vững nhất.

Việc ngồi chờ lúc nào có cảm hứng thì lúc đó mới làm thì hoàn toàn khó mang lại một kết quả tốt. Một người làm việc vì đó là việc cần làm và bắt tay vào làm dù trong hoàn cảnh nào thì mới là người chuyên nghiệp. Bạn có thể thấy Giang Ơi, Ninh Tito, Tizi Đích Lép hoặc những người sáng tạo nội dung khác thì họ luôn luôn đều đặn hàng tuần đều có nội dung vào ngày giờ cụ thể.

Quy luật 10.000 giờ mình nghĩ có thể áp dụng được để mình trở thành người giỏi cho hầu hết các lĩnh vực và tiếp sau đó phải duy trì chứ không gián đoạn. Ví dụ mình với bạn nói tiếng Việt giờ ok như thế này, nhưng chỉ cần qua bên nước ngoài sống 3,4 năm không dùng tiếng Việt là vấp ngay liền.

3. Chuyển hướng tư duy

Ai cũng bảo là tìm công việc mình thích, đam mê và làm nó đúng không? Nhưng sự thật là không phải ai cũng biết công việc đó mình có thích hay không khi chưa làm nó. Và một sự thật phũ phàng nữa đó là kể cả công việc đó mình thích nhưng chắc chắn sẽ bao gồm nhiều thứ không hề vui chút nào. Mình nghĩ công việc bản thân thích chiếm tầm 60-70% là con số ok rồi.

Kinh doanh có khó khăn hay không? Cực kỳ khó và cực kỳ áp lực, nhưng tại sao nhiều người đang kinh doanh lại vẫn tiếp tục? Đó chính là tính cạnh tranh và sự phát triển. Giống như một trò chơi vậy khi gặp khó khăn, gặp đối thủ cạnh tranh mà mình vượt được qua thì mình sẽ có kinh nghiệm từ đó phát triển nhiều hơn. Đây như kiểu một trò chơi thương trường thú vị vậy.

Các công việc khác cũng như vậy, nếu mình chuyển hướng tư duy là công việc mình đang muốn làm đây nó như một trò chơi thì nó sẽ thú vị hơn nhiều.

Ví dụ mình viết bài như thế này hiện tại mình đang tự đặt trong 1 trò chơi thử thách với người khác, ai vi phạm sẽ bị phạt cái gì đó. Ví dụ khác khi bạn tự đặt ra một mốc là phải trình bày kiến thức nào đó cho một nhóm nhỏ thì bạn sẽ cảm thấy thích thú hơn khi tìm tòi, mày mò học hỏi để có kết quả tốt nhất.

Ví dụ khác nữa nếu bạn có làm video thì bạn sẽ thử bắt chước một youtuber mà mình ngưỡng mộ rồi xem kết quả như thế nào. Tự mình đặt thang điểm từ 1-10 xem khả năng tối đa của mình làm được đến đâu và học được những gì.

Cứ thế cứ thế công việc mình muốn làm nó sẽ trở thành một trò chơi thú vị do chính mình tạo ra. Mà đã là trò chơi thì không còn sự nhàm chán để bắt đầu nữa.

4. Cân bằng độ khó công việc

Như mình có đề cập ban đầu đó là việc khó thì sợ không làm, việc dễ thì chán không đụng. Cái mình cần làm ở đây là phải xác định cho mình một mục tiêu công việc thử thách một chút.

Ví dụ đặt mục tiêu đọc 1 cuốn sách 1 năm thì nghe có vẻ dễ và sẽ nghĩ là trì hoãn đến tận tháng cuối mới đọc và rồi cũng không đọc luôn. Kể cả đặt 3 quyết 1 năm hay 6 quyển 1 năm cũng vậy vì bản thân mình tự biết sức mình đọc tới đâu. Cho nên đây không phải mục tiêu thử thách lắm. Vậy cho nên tăng lên 14 cuốn 1 năm nghe có vẻ hợp lý hơn. Và điều quan trọng là kéo nhỏ xuống từng tháng chứ không phải giữ nguyên con số 14 đó cho cả năm vì giữ như thế kiểu gì cũng trì hoãn cho đến tháng cuối.

Đây giống như quy luật Parkinson trong quản lý thời gian vậy, một công việc thì dù để thời gian dài hay ngắn nó cũng được hoàn thành thôi cho nên hãy xác định thời gian đúng với sức mình cho phù hợp.

Ví dụ khác là đặt mục tiêu viết 6 bài mỗi tuần thì thật sự chưa làm được vì quỹ thời gian có hạn và viết nhiều chắc nhập ma nơ canh mất :)) Giảm mục tiêu xuống ở mức thử thách một chút nhưng đủ thời gian để hoàn thành mục tiêu.

Việc cân bằng độ khó công việc theo mình khá quan trọng bởi nếu do chính mình đặt ra mục tiêu và hoàn thành nó thì sẽ tạo ra cảm hứng và động lực từ đó không những duy trì được các mục tiêu tiếp theo mà còn làm việc trong hiệu quả nữa.

Chứ còn trì hoãn nó sẽ là vòng lặp vô tận nếu không chứ động thoát ra vì đặt mục tiêu -> trì hoãn không làm được -> tụt mood -> lao vào giải trí xả stress -> tự trách bản thân -> đặt mục tiêu -> trì hoãn -> …

Có một vài cách nữa nhưng mình nghĩ bạn chỉ cần thực hiện 1 trong 4 cách trên hoặc mix cả 4 thì sẽ có thay đổi nào đó trong sự trì hoãn rồi. Nhiều không phải lúc nào cũng tốt đúng không hehe.

À. Phía trên mình có nhắc nhẹ về thử thách cùng với người khác. Đây có lẽ là một cách mà mình thấy rất hiệu quả để tránh sự trì hoãn, nhưng cái khó ở đây là bạn cần tìm được 1 người cũng lĩnh vực, có tư duy cầu tiến và phải tích cực thì mới cùng tiến được, chứ nếu tâm trạng cả 2 đều hay tiêu cực thì có bạn cùng làm thì càng chán hơn thôi.

Nói thật là nếu mình không áp dụng theo một trong những cách trên (hoặc chơi cả :v) thì mình vẫn trì hoãn như cũ thôi. Mình muốn nhấn mạnh lại một chút: Trì hoãn là thói quen của một người bình thường – cho nên không có gì phải đáng trách ở đây cả. Mình nhiều lúc vẫn như vậy, từ khi mình tìm tòi cách để thoát ra thì mới thấy nó không khó như mình nghĩ thôi.

Đôi khi chỉ là một sự lựa chọn nhỏ trong quá khứ thì nó cũng thay đổi gần như toàn bộ cuộc sống của 1 người rồi. 1 bài viết hay 1 video đến với một người và thay đổi họ, nhưng điểm chạm đầu tiên có phải họ là người lựa chọn chủ động tìm kiếm thông tin và nhấp chuột để xem hay không?

Tất cả mọi sự thay đổi lớn lao đều đến từ những lựa chọn bé nhỏ hàng ngày, nếu thời điểm hiện tại mình đang trì hoãn và mình cảm thấy hạnh phúc với điều đó thì không có gì phải thay đổi cả vì mình lựa chọn điều đó.

Cứ thay đổi mỗi ngày từng chút, từng chút một để hướng đến con người bạn muốn và phải chắc chắn rằng đó là lựa chọn của chính bạn.

Chúc bạn một ngày tốt lành.

From Cường Dizi.

Fanpage: https://www.facebook.com/BeSimple.CuongDizi/

Email: [email protected]

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 172
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top