definition of your self

ĐIỀU GÌ ĐỊNH NGHĨA LÊN CHÚNG TA?

5/5 - (1 vote)

Thế mạnh của bản thân mình là gì?

Điều gì khiến mình yêu thích?

Mình phải làm gì để bản thân mình tốt lên?

Mình đang theo đuổi điều gì?

Chắc cũng 1 lần bạn từng hỏi những câu hỏi trên rồi nhỉ? Mình thì rất nhiều lần, bởi mình nghĩ đây đều là những câu hỏi quan trọng :)) Điều thú vị là đôi khi mình biết câu trả lời rồi nhưng thường né tránh nó. Giờ mình mới hiểu ra rằng mình không chấp nhận câu trả lời bởi đó không phải câu trả lời mình mong muốn và mình đã sai khi nghĩ vậy.

Mình ví dụ câu hỏi: Điều gì khiến mình yêu thích? Game, phim truyện, du lịch? Đương nhiên, cái đó ai chả thích. Ngoài những cái kia thì câu trả lời của mình là thích được giúp người khác tốt lên bằng cách chia sẻ lại trải nghiệm cá nhân. Ok. Tạm như vậy nhé.

Và lúc trước mình bỏ qua điều này vì nó không phải câu trả lời mình mong muốn. Lý do là bởi mình bị rất nhiều quy chuẩn từ xã hội áp đặt lên khiến mình muốn nhìn cái xã hội mong muốn. Xã hội muốn như thế nào? Lúc còn đi học thì cố gắng cho đậu đại học, lúc học đại học thì cố gắng vào công ty xịn lương cao cho bằng bạn bằng bè, lúc đi làm thì cố gắng kiếm nhiều tiền để về lập gia đình. Còn xa hơn nữa mình chưa trải nghiệm cơ mà câu chuyện vẫn sẽ còn tiếp tục kiểu khi yêu là kiếm tiền để cưới, để lập gia đình và lo cho cái thân mình về già.

Tạm dừng ở đây.

Điều này cũng được rất nhiều người nói rồi. Tất cả những quy chuẩn xã hội đặt ra như vậy là không sai, chắc chắn đó là con đường ổn định an toàn và ai cũng biết điều đó. Tuy nhiên cái vấn đề mình thấy bản thân mình bị vướng vào hồi trước đó là mình bị cuốn đi như cái máy lập trình sẵn như hiệu ứng domino vậy – hay nói cách khác là cảm xúc được xem là yếu tố phụ trên quá trình này. Thêm nữa mình còn được tặng kèm thêm chủ nghĩa nhiều hơn – nhiều tiền hơn, nhiều đồ đạc hơn, nhiều mối quan hệ hơn.

Và kết quả mình đã rơi vào 2 trường hợp không hay ho lắm: Lần 1 là rơi vào trạng thái vô hồn, vô cảm những yếu tố bên ngoài + Lần 2 là rơi vào trạng thái tự ép bản thân quá mức dẫn đến các cảm xúc tiêu cực. Như vậy nếu theo quy chuẩn của xã hội đối với trải nghiệm cá nhân của mình thì nó sẽ ổn định bên ngoài nhưng sẽ rối loạn bên trong :)) Cuối cùng thành công, hạnh phúc cũng chỉ là những điều xa xỉ đối với một con người bình thường như mình. Đây chính là lý do cần biết định nghĩa của bản thân (mình là ai, mình thích gì,…) để cuộc sống bình an, vui vẻ và đủ đầy hơn.

Sau quá trình dài thì tạm thời bây giờ mình nghĩ đã tìm lại được điểm cân bằng. Và mình cũng nhận ra được khá nhiều điều hay ho, nhưng mà cái thú vị ở đây là chúng không hề mới, chúng vẫn ở đó từ trước tới giờ mà chỉ là góc nhìn của mình thay đổi thôi.

Vậy điều gì định nghĩa lên chúng ta?

Đó là chính bản thân mình, đó là chính chúng ta định nghĩa chúng ta là ai. Nghe có vẻ văn vở nhỉ :)) Nói thẳng ra là chính những trải nghiệm quá khứ đã tạo nên mình bây giờ.

Bây giờ nếu quay về thời lúc còn bé thì mình không bị ràng buộc bởi một cái gì cả – cho tới lúc bắt đầu đi học là mình phải theo khuôn khổ như những người khác: phải thế này, phải thế kia. Tất cả những gì mình tự tìm hiểu tìm tòi xung quanh thời điểm đó thì chắc chắn sẽ có thứ khiến mình thích, nhưng chỉ tìm hiểu đến một mức nào đó thôi vì bị giới hạn bởi người lớn (thời nay thì có mở hơi đôi chút tuy nhiên thời của mình chắc khó).

Vậy nên cho tới khi lớn để trả lời câu hỏi điều gì khiến mình yêu thích, chúng ta là ai thì cực kỳ khó trả lời bởi vì bản thân mỗi người đã dành thời gian khám phá bản thân đủ đâu – lý do bởi ràng buộc của người lớn, trường lớp, xã hội. Đồng ý một chuyện là sẽ có một số ít người tài năng họ nổi trội lên – nhưng suy cho cùng đó chỉ là số ít. Và tâm lý số đông luôn thắng thế trong nhiều trường hợp – cho nên mình không có gì nổi bật hay mình không biết thích gì là một chuyện bình thường :)) Chứ bây giờ mình đặt bạn qua môi trường dạy học ở Phần Lan là nó khác bọt ngay.

Như vậy cái luận điểm chính ở đây là mình chưa định nghĩa được bản thân bởi mình chưa dành đủ thời gian cho nó.

Mình có tìm hiểu đối với số ít người dành thời gian khám phá bản thân, làm những việc họ thích từ khi còn nhỏ – thì tới thời điểm thích hợp tài năng của họ sẽ tự động đón nhận những thứ nó xứng đáng như cơ hội, tiền tài, danh vọng,… Bạn có thấy điều gì thú vị ở đây không, đó là chữ “từ khi còn nhỏ”. Đúng là như vậy, đó chính là khoảng thời gian cần thiết cho bất kỳ công cuộc khai phá bản thân nào. Tất cả những câu chuyện mình đọc thì những người trong mắt người khác được gọi là thành công thì họ đã học, đã làm, đã tìm hiểu, đã trải nghiệm từ rất rất lâu trước đó rồi. Và mình nghĩ sẽ lấy mốc 20 năm cho sự khám phá, cho sự thuần thục chứ không phải 10.000 giờ như ai đó nói.

Vậy nên nếu tính ra mình cũng mới chỉ 2 năm cho con đường khám phá chính bản thân mình, mình chỉ mới bắt đầu tự học, tự làm những điều mình cảm thấy thích thú. Chứ trước kia mình cũng chả làm gì cả nên cơm nên cháo cả, giờ mình còn 8 năm để khám phá bản thân và thêm 10 năm nữa để phát triển, mình tạm thời cứ cho như vậy đi. Vậy mình vẫn cần phải mất thêm 18 năm nữa mới tới được điểm mình mong muốn (định nghĩa thành công và hạnh phúc mỗi người là khác nhau, chuyện này mình không bàn tới nhé).

Ở đây mình không có nói tới chuyện mốc này mốc kia. Ở đây mình đang nhấn mạnh câu chuyện rằng mình bây giờ mới đang ở điểm xuất phát thì điều mình kỳ vọng những gì người khác có là điều không hề hợp lý.

Thời gian gần đây mình thấy rộ lên Gen Z – thế hệ của những người dẫn đầu. Mình sẽ không đi sâu vào chi tiết, tuy nhiên bạn có để ý thấy rằng rất nhiều người giỏi trong thế hệ này đi lên rất nhanh hay không? Đúng, nhưng đấy là đang dựa trên những thứ bề ngoài như lượt theo dõi, độ nổi tiếng hay số tiền kiếm được và điều này là không thể phủ nhận vai trò quan trọng của internet. Tuy nhiên liệu phía đằng sau câu chuyện có màu hồng như vậy không, mình không biết nhưng bản thân mình vẫn luôn tin một điều rằng không có cái gì dễ dàng đạt được cả, tất cả đều cần đánh đổi rất nhiều thời gian và công sức. Nếu thật sự đạt được nhanh thì mình tin cũng mất nhanh như chơi tiền ảo mà không hiểu nó là gì vậy.

Đây cũng chính là một phần lý do mình bị cuốn theo chủ nghĩa nhiều hơn bởi xung quanh đầy những câu chuyện thành công của những bạn trẻ và bạn bè của mình.

Khi mình nói đến quãng thời gian 20 năm thì 10 năm khám phá bản thân là hiểu mình, hiểu người, hiểu cách vận hành của xã hội, 10 năm tiếp theo để phát triển theo hướng mình đã chọn để nghiêm túc theo đuổi. Đây không phải là những khoảng thời gian mình chọn cái kia một ít, cái nọ một ít rồi cưỡi ngựa xem hoa qua loa, rồi ngồi suy nghĩ về tương lai màu hồng này nọ. Đây là quãng thời gian thật sự nghiêm túc với những gì mình theo đuổi, đánh đổi bằng tiền, bằng thời gian, bằng công sức, bằng rất nhiều thứ khác để đổi được cái gọi là định nghĩa bản thân.

Nếu bản thân mình đang ở mức 2 năm so với 20 năm hay 40 năm của người khác thì hiển nhiên không thể có được những điều như người mình muốn, vậy thì có gì để so sánh, có gì để ganh tỵ? Mình cần phải chấp nhận thực tế là vầy :))

Có một công thức phá hoại mà mình đã áp dụng đó là nhiệt tình + ngây thơ. Đó là mình nghĩ rằng chỉ cần nhiệt tình thì mình sẽ làm được mọi thứ. Nhưng không, mình không những không làm được gì nên hồn mà mình còn phá tành banh nhiều thứ khác nữa. Xin lỗi những người mình đã làm như vậy :)) Cái điều công việc yêu cầu tối thiểu là sự nghiên cứu tìm tòi hiểu biết nhất định chứ không phải cái sự ngây thơ không biết gì của mình. Và mình đã quay về để rèn luyện thêm thay vì ngồi đó hỏi tại sao mọi chuyện lại không theo ý mình muốn.

Bước đầu tiên cần làm là thử, thử thứ này thứ kia xem mình thích hay không, hợp với tính cách mình hay không, hợp với thể trạng mình hay không,… Bước tiếp theo là nghiêm túc theo đuổi, làm cho ra gì và này nọ, dành thời gian dài để đào sâu, để trải nghiệm và đừng kỳ vọng gì cả vì dù gì sau cùng mình cũng không biết là đó đã là điểm cuối bến chưa, hãy cứ hết mình thôi rồi đến lúc mình sẽ biết như thế nào là phù hợp. Như cách mình đã thử làm 3 lĩnh vực khác nhau vậy.

Ở đây sẽ có người hỏi rằng tiền đâu để sống mà làm như vậy? Mình nghĩ đây chỉ là lý do thôi chứ không phải câu hỏi. Những ngày mình làm như thế mình vẫn làm fulltime thôi và dành thời gian buổi tối để thực hiện. Cuộc sống nó luôn vận hành như vậy, mình đang ở vị trí này thì để đến vị trí khác cần chấp nhận đánh đổi.

Ủa vậy tại sao phải khổ như vậy? Không phải cứ như bình thường dễ thở hơn sao. Rất nhiều lúc mình hỏi những câu như vậy vì đơn giản mình vẫn chưa thực sự nắm thế chủ động trong mọi tình huống. Như bình thường chắc chắn dễ thở hơn, chắc chắn mình sẽ thỏa mãn những thú vui nhất thời nhưng về lâu về dài mình sẽ bị vướng vào 2 tình trạng tiêu cực như trên mình đã nói (1 là vô cảm, 2 là áp lực tiêu cực) và mình không hề muốn điều đó xảy ra. Điều này nó là ngõ cụt chứ không dẫn đến hạnh phúc mà mình mong muốn. Mình vẫn đang trong quá trình học cách để lớn thôi.

Cuộc sống đúng nghĩa với mình là mình hoàn toàn có quyền tự chủ với các quyết định của mình chứ không dựa vào quy chuẩn xã hội hay bất kỳ quy chuẩn nào khác. Hay nói cách khác là mình sống đúng với định nghĩa bản thân mình. Mình cần phải quan sát nhiều hơn, thiền nhiều hơn để cho mọi chuyện lắng xuống để mình có thể nhận ra được con đường của chính mình đang đi.

Và bạn biết sao không? Mệt thì có mệt đấy, mệt chết cha đi được, nhưng mình bây giờ đây đang hạnh phúc và tự cảm ơn bản thân mình đã lựa chọn sống với chính mình. Nghe 3 chữ “Yêu bản thân” thì dễ đấy nhưng để làm được điều đó không dễ chút nào. Mà mình nghĩ rằng cái gì khó thì mới kích hoạt được năng lượng tiềm ẩn của mỗi người được :))

Mình hy vọng bạn tìm được định nghĩa của bản thân và theo đuổi nó. Mình nghĩ mục tiêu cuộc sống cũng chỉ đơn giản vậy thôi nhỉ.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
4.5 2 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận
Origami Noh

Về tựa bài, Bạn có nghĩ là thừa chữ “Lên” không?
Người trong giang hồ, thân bất do kỷ“, có lúc ta đành phải theo một thứ quy chuẩn nào đó để “qua phà” hay “hạ cách an toàn” hay “chờ thời cơ”. Mình nghĩ Bạn cũng từng trải qua những thứ này rồi, và, sẽ còn phải trải qua thêm nữa, chỉ khác, một khi Bạn đã “định nghĩa” được mình thì sẽ bớt lúng túng hơn.

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top