hieu ung san khau

HIỆU ỨNG SÂN KHẤU

5/5 - (1 vote)

Thực ra cái tên này mình tự đặt ra thôi :)) Tại chưa thấy tên nào phù hợp hơn để nói tới hiệu ứng này. Nếu mà mình biết tới hiệu ứng này sớm hơn thì mình đã không xem mọi chuyện đến với mình là điều hiển nhiên hay hơn thế nữa là bản chất sự thật không phản ánh như vẻ bề ngoài của nó. Hiệu ứng này mình thấy nó tác động tới rất nhiều khía cạnh trong cuộc sống và quan trọng là nó giúp mình học được cách trân trọng, biết ơn.

Bất kỳ bộ phim, bài hát hay bất kỳ tác phẩm nào cần sự đầu tư thì đoạn đầu cũng chỉ nháy qua tên hãng sản xuất, đạo diễn hoặc người nào đó nữa mình không để ý :)) Nhưng đoạn cuối thì sẽ giới thiệu rất chi tiết tất cả những người tham gia tới bộ phim đó. Và mình thường làm sao … tắt phim ngay khi phim/ bài hát vừa kết thúc hay là đứng dậy ra về nếu ở trong rạp.

Tất cả những gì mình quan tâm là gì. Đó chính là nhân vật chính hoặc đôi khi là nhân vật phụ ấn tượng, mình còn không quan tâm tới đạo diễn là ai luôn. Tuy nhiên có 1 lần mình xem 1 bộ phim mình rất thích trong rạp, đến hết phim rồi nhưng bài nhạc đoạn kết cực kỳ hay cho nên mình ngồi lại nghe nhạc và cũng xem phần giới thiệu những người đóng góp tới bộ phim luôn, lần đầu tiên mình mới biết rằng một bộ phim ko có quá nhiều phân cảnh như vậy mà lại cực kỳ nhiều người phía sau thực hiện.

Thông thường thì những phim có After Credit (hậu cảnh) thì sẽ chiếu sau đoạn giới thiệu dài dài này thì may ra nhiều người mới ở lại xem hết. Sau After Credit cũng có tiếp đoạn giới thiệu thì chắc chắn cũng chả ai xem rồi. Có những bộ phim mà mình xem online thì đôi khi đoạn giới thiệu cuối cũng phải đến 10-15 phút lận thì mới biết công sức đầu tư nó như thế nào.

Mình không bảo là phần giới thiệu cuối phim là quan trọng cần phải ghi nhớ, chúng ta xem phim là để giải trí mà. Tuy nhiên mình thấy lỗi của bản thân đó là chỉ nhìn ánh đèn sân khấu mà thường không quan tâm tới những gì xảy ra phía sau.

Ban đầu mình biết thì mình nghĩ đơn giản là mình chỉ mắc lỗi đối với những bộ phim kiểu như này thôi. Nhưng không :)) Ngây thơ quá. Mình mà bỏ qua 1 lần thì các lần khác cũng tương tự. Mình lấy ví dụ:

+ Có những cuốn sách rất hay nhưng mình chưa từng quan tâm tới người dịch

+ Có những đội thể thao rất giỏi nhưng mình chưa từng quan tâm tới huấn luyện viên

+ Thành công ở nhiều công ty lớn nhưng mình chỉ quan tâm tới Founder của công ty đó

+ Chiến dịch marketing rất thành công nhưng mình chỉ quan tâm tới thương hiệu

+ Có những kênh youtube nổi tiếng nhưng mình chưa từng quan tâm tới ekip phía sau

Có phải mình bận rộn, mình có nhiều mối lo khác trong cuộc sống nên mình không có thời gian quan tâm tới họ không? Tuy nhiên cái sự quan tâm ở đây ý mình không phải là mình phải bỏ thời gian ra để tìm hiểu sâu phía sau thành công đó là gì. Mà ý mình là mình thường bỏ quên sự cố gắng của rất nhiều người – điều quan trọng nhất làm nên thành công.

Điều này dẫn đến việc mình sẽ ham hố, sân si, đánh giá những cái gì bề nổi mà quên đi đằng sau đó là gì. Để rồi theo đuổi những thứ bề nổi đó nhưng không được, vì có đủ sức đâu mà ham :)) Rồi lại trách bản thân mình tại sao họ làm được mà mình không làm được. Nó lại một vòng lặp vô hạn vì đơn giản mình không hiểu bản chất sự thật. Hay nói cách khác là mình đã né tránh nhìn vào bản chất ngay từ đầu rồi.

Nếu như mình vẫn tiếp tục như vậy thì mình sẽ vẫn luôn chạy theo kết quả cuối cùng mà người khác đạt được, mình sẽ luôn chỉ thích những thứ mà mình nhìn thấy được. Mình sẽ luôn đề cao duy nhất người đứng trên sân khấu mà không quan tâm tới ekip phía sau. Mình không quan tâm tới họ thì nói gì tới việc mình biết trân trọng hay biết ơn họ. Trước đây đã bao giờ mình cảm ơn những người phía sau chưa? Mình chưa.

Ví dụ một bài hát thành công đó có phải là do ca sĩ? Mình đồng ý nó chiếm phần quan trọng nhưng có người sáng tác ra bài hát không? Có chứ. Có đội marketing không? Có chứ. Có đội quay dựng video không? Có chứ. Có đội phụ trách hình ảnh không? Có chứ. Có đội sản xuất âm thanh không? Có chứ. Có đội hỗ trợ việc lặt vặt không? Có chứ. Và rất nhiều người khác nữa.

Những gì mình không biết hoặc không quan tâm chắc chắn mình sẽ có tâm lý không đánh giá cao. Mà không đánh giá cao tức là mình xem đó là việc không quan trọng, kiểu cũng không đóng vai trò gì lắm. Cho nên mình sẽ vướng vào bẫy tâm lý tiếp theo là mình sẽ không thích làm những công việc mà không chiếm ánh đèn sân khấu. Ủa rồi vậy ai làm ba?? :))

Như mình nói ở trên đó là mình chỉ thích và hào hứng những gì mình đang nhìn thấy. Vì đó là những thứ mà truyền thông thu hút được người xem. Họ luôn cần thể hiện ra nội dung tốt nhất, nội dung của những người nổi tiếng, thành công thì mới có người quan tâm được. Truyền thông không kể những câu chuyên của nhân vật quần chúng bởi chúng không hấp dẫn người xem. Để rồi luôn nghĩ thế giới màu hồng và bản thân mình sẽ chỉ làm những thứ mà ra kết quả to lớn hay nói cách khác là thích đứng trên sân khấu :))

Và mình sẽ có cái nhìn cực kỳ hẹp đối với cách vận hành mọi thứ xung quanh. Mới ra trường khi vào công ty thì không chịu làm những việc lặt vặt, không thích làm việc nhỏ mà chỉ thích nghĩ idea to lớn, thích làm campaign xịn sò, hoặc làm đôi xíu rồi nhảy ra khởi nghiệp này nọ. Cảm thấy cái tôi của mình rất là cao bởi mình sinh ra là làm những thứ lớn lao, I want to be a superstar :)) Ủa rồi ai triển khai chi tiết, những công việc nhỏ, ai làm những công việc khác. Giờ quay lại thấy mình ngây thơ thế.

Mình bắt đầu nhận ra hiệu ứng sân khấu là khi tự mình hoàn thành 1 dự án từ đầu đến cuối như viết blog, làm podcast hay campaign marketing. Vì lúc đó có đẩy việc cho ai được nữa đâu :)) Phải xắn tay làm tất tần tật từ A-Z thôi. Sau đó mình mới hiểu được rằng có những công việc nhỏ nhưng lại rất quan trọng. Nếu mình cho đó là việc không đâu thì đó chả là việc gì quan trọng và mình làm cho có, nhưng đây là dự án cá nhân nên mình để tâm huyết, để thời gian công sức vào đó thì việc nào cũng quan trọng hết.

Do mình làm từ A-Z thì mình mới bắt đầu đi học hỏi và tìm hiểu những người giỏi đứng đằng sau đó. Tuy họ không đứng trên sân khấu nhưng họ vẫn rất giỏi và luôn làm tốt nhất công việc của mình. Dần dần mình mới học được cách không nói nhiều và bắt tay vào làm :)) Ai chê việc hay không ai làm thì mình làm chả sao cả. Mình làm việc nhỏ là mình đang học cho mình chứ có thiệt mình đâu mà sợ.

Rồi sau đó mình làm teamwork thì mình cũng biết cách để trân trọng và biết ơn những công việc người khác làm để đạt được mục tiêu chung của team. Nếu có khen thưởng cho kết quả mục tiêu thì mình sẵn sàng lùi về phía sau để họ lên nhận thưởng :)) Chuyện đó với mình không quan trọng, điều quan trọng là công việc mình làm đã đạt được kết quả tốt rồi. Nếu mình hơn thua ngay cả những người mình làm việc cùng thì đó là lúc mình dính vào hiệu ứng sân khấu, luôn luôn muốn chiếm vị trí quan trọng và xem thường những công việc khác. Và đương nhiên nếu mình là người kiểu này thì chả ai muốn làm cùng cả :)) Chú thích thì chú cứ diễn 1 mình nhé.

“Muốn làm một người quản lý tốt thì trước hết phải học cách làm nhân viên” câu nói này mình đọc được ở đâu đó, nhưng mình thấy nó khá đúng bởi khi mình hiểu việc rồi thì mới giao việc được, khi mình hiểu việc rồi thì mới biết cách trân trọng công sức của người khác được. Giao việc thì dễ nhưng chỉ khi mình đã từng làm công việc đó rồi thì mới giao việc đúng được.

Thành công của cá nhân có thể đó là dựa vào sự nỗ lực rất lớn của một tập thể phía sau. Nếu họ tự làm 1 mình thì đó là sự nỗ lực rất lớn của chính bản thân họ. Sân khấu thì chỉ diễn mỗi 2 giờ nhưng để có một buổi diễn hay thì hàng nghìn giờ nỗ lực phía sau đó.

Trở lại cái thời điểm dịch căng như dây đàn vừa rồi thì mình còn được an toàn không chỉ do sự chỉ đạo của chính phủ mà là đến từ rất nhiều con người phía sau từ y bác sĩ, anh shipper, anh bộ đội, cảnh sát cho đến những người dân ý thức chấp hành tốt chỉ đạo,… Mình thật sự biết ơn họ.

Mình nghĩ bản thân dần dần học được cách biết ơn và trân trọng mọi thứ xung quanh. Nếu chỉ nhìn qua thì sẽ thấy mình chỉ là bản thể độc lập, tuy nhiên tất cả những gì mình nhận được từ bên ngoài đồ ăn, nhà ở, việc làm, sự an toàn, các tiện ích xã hội khác,… là đến từ sự cố gắng của rất rất nhiều người khác.

Sống 1 mình cũng được nhưng để sống được thì cần rất nhiều mình. Cứ thử 3 ngày không có điện xem là biết ngày ý mà :))

Hiểu rằng ai cũng sống vì bản thân nhưng những công việc mình đang làm thì dù ít dù nhiều mình tin chắc rằng đều tác động tới rất nhiều người. Thiện sẽ dẫn đến thiện, ác sẽ dẫn đến ác. Quy luật cuộc sống luôn xoay quanh nhân quả. Mình trân trọng, biết ơn bao nhiêu người thì bấy nhiêu người trân trọng, biết ơn tới mình.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top