KIẾN THỨC VÀ THỰC TẾ CÁCH NHAU BAO XA

5/5 - (1 vote)

Mình có đọc nhiều không? Mình có.

Mình có học nhiều không? Mình có.

Mình có ứng dụng được nhiều không? Mình không.

Mình có giỏi không? Mình không :)) Lúc nào cũng thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Ai cũng bảo là học mà không dùng thì học làm gì, phí thời gian… Mình thì biết vậy thôi chứ cũng chưa thấm được :)) Cách để bù đắp cảm giác thiếu thiếu mà mình làm đó là: Học thêm tiếp.

Mình cảm thấy với mình việc học nó không bao giờ đủ nhưng cho tới gần đây mới cảm thấy chuyện này nó không hoàn toàn đúng – ít nhất là thời điểm hiện tại của mình. Để mình cho bạn thấy mình sai chỗ nào.

Việc mình cảm thấy thiếu gì đó thì mình sẽ học đúng không. Lúc mình học thì một phần do giới hạn lĩnh vực cụ thể (nó sẽ liên quan đến công việc hiện tại), cho nên những cái mình học bổ sung thêm thì phần lớn là sự gắn kết, hệ thống hóa và đôi khi là nâng cao thêm những cái mình đã biết.

“Những cái mình đã biết” – đây chính là thứ sai sai. Chính vì khi đi học mình luôn nằm ở tâm thế “À à, đoạn này, đoạn kia, cái này mình cũng biết nè, mình cũng giỏi đấy chứ”, nhưng thật ra đây là sự tự vả vào mặt mình :)) Kiểu mình đang tự luyến bản thân vậy.

Trong những cái khoảnh khắc này kiểu mình nghĩ mình đã biết rồi, đã hiểu rồi nên tự suy ra việc học là đang giúp mình được nhiều nè, cho nên phải đi học thêm nhiều nữa để củng cố kiến thức :)) Dù học thêm nhiều đi nữa thì tất cả mọi thứ chỉ có nhiêu đó, có thêm chăng nữa thì cũng chỉ là những cái xung quanh không trọng yếu.

Nó như một cái vòng lặp không hồi kết vậy :)) Kiểu như cảm thấy bản thân tự tin hơn khi học càng nhiều nhưng mà thực tế chả thay đổi được bao nhiêu, vì mình có nghiêm túc dùng những thứ mình học đâu. Chỉ được cái chém gió là giỏi :)) Nói đến cái gì cũng biết, dù là chuyện trên trời cho đến dưới đất, nhưng thực tế triển khai như thế nào cho hiệu quả thì chịu chết, không biết làm tý gì.

Mình đã từng viết là mình đã bỏ cái tôi xuống rồi. Nhưng bây giờ mới biết là đó mới chỉ là một khía cạnh trong cuộc sống thôi, lần này lại tiếp tục bỏ cái tôi xuống để học hỏi, để thất bại, để sai lầm tiếp. Cuộc sống là chuỗi ngày nhận ra cái tôi và đặt nó xuống phải không nhỉ :))

Ở đây ý mình không phản đối việc học. Tất cả mọi thứ mình đều sẵn sàng để học, không ngại học bất kể thứ gì cả. Nhưng cho đến gần đây mình mới nhận ra được như thế nào là học đúng. “Học là phải ứng dụng?” đó chỉ mới là một phần thôi. Khoảng cách giữa kiến thức và thực tế thực sự là không phải những gì mình nghĩ từ trước tới nay.

Bây giờ có một kiến thức nào đó mà mình chưa nghe tới không nhỉ? Chắc không có, hoặc có mà mình không biết :)). Kiến thức mới nhất của thời đại hiện nay chắc là AI, Crypto, Virtual Reality,… kiểu ý mình là nghe tới thôi chứ chưa nói đến hiểu hay không.

Mình chia kiến thức ra làm 2 dạng chính: 1 là dạng không thay đổi theo thời gian, 2 là dạng có thay đổi theo thời gian.

Dạng kiến thức không thay đổi theo thời gian hay còn còn gọi là kỹ năng mềm, con người chỉ khám phá ra nó thôi (vd: tư duy, ứng xử, hành vi, tâm lý, bản chất tự nhiên của con người, các khái niệm về vật chất và phi vật chất khác,…)

Dạng kiến thức có thay đổi theo thời gian đó là kiến thức do con người tạo ra theo từng thời kỳ (kinh tế, thị trường, xã hội, các ngành nghề,…)

Tại sao mình lại chia ra làm 2 dạng? Cái này là quan điểm cá nhân mình chia ra vậy thôi chứ không có bên nào nói cả (hoặc có mà mình không biết). Lý do mình chia ra để mình biết cách học đúng đối với từng dạng kiến thức.

Đối với mình dạng 1 là dạng khó hơn rất rất nhiều lần so với dạng 2. Chính vì nó khó hơn cho nên mới xứng đáng đầu tư thời gian công sức vào nó chứ :))

Dạng 1 là những thứ mà do con người khám phá ra nhằm nâng cao bản thân, cái mà mình cần học đó là cách để kiểm soát chúng. Mình thấy người nào càng kiểm soát được nhiều kiến thức dạng 1 thì càng giỏi và ngược lại thì như mình, chưa giỏi cái gì được hết :))

Bạn chắc chắn sẽ quen thuộc với các kiến thức dạng 1 thôi, ví dụ như là tư duy giải quyết vấn đề, tư duy phản biện, kiểm soát cảm xúc, là sự kiên trì, cố gắng, nỗ lực, là sự tích cực, bình an, tốt với người khác, sự tôn trọng, sự thấu cảm, là sự tự chịu trách nhiệm, hiểu chính mình, yêu bản thân,… Đương nhiên trong dạng 1 cũng có những thứ đối nghịch cái mình vừa kể, tức là bản chất tự nhiên đều có 2 mặt của nó, nhưng đó không phải cái mình muốn hướng đến nên thôi cho vào làm gì, mệt người :))

Dạng 2 thì mọi người sẽ tập trung vào kiến thức chuyên môn của một ngành nghề cụ thể nào đó – kiểu đây là dạng giúp mình kiếm tiền trực tiếp ý :)) Hoặc những kiến thức mang tính xã hội hơn nhưng mình cũng không muốn kể vì nó có quá nhiều, kiểu như các quy định, luật lệ, chính sách,… kiểu kiểu vậy.

Thường thì nhìn chung cái gì ăn ngay và kiếm được tiền thì mình sẽ ưu tiên học trước :)) Nhưng nếu như không có nền tảng kiến thức ở dạng 1 vững thì dù mình làm ngành nghề gì đi nữa thì cũng không đâu vào đâu được. Tức là nằm ở mức chấp nhận được thì hầu như ngành nào cũng kiếm được đủ sống nhưng để tiến xa hơn thì cần nhiều thứ hơn mình nghĩ.

Tại sao mình nói kiến thức dạng 1 là cực kỳ khó. Trước kia mình nghĩ là dễ vì mình biết hết rồi, đương nhiên là mình biết bởi vì kiến thức này là kỹ năng mềm mà :)) Cái khó chính là khoảng cách đi đến thực tế của những kiến thức này rất xa :v Mình ví dụ nhé:

+ Kiểm soát cảm xúc là một việc nên làm và ai cũng biết. Nhưng lần gần nhất mình mất kiểm soát cảm xúc là khi nào? Chắc tuần trước chứ đâu xa :))

+ Cần có tư duy giải quyết vấn đề trong công việc và cuộc sống. Lần gần nhất mọi chuyện rối tung lên là khi nào? Chắc 3 tuần trước :))

+ Cần phải nỗ lực để phát triển bản thân. Lần gần nhất mất động lực và chán là khi nào? Chắc 2 tuần trước lúc ở nhà quá nhiều :))

+ Cần có tư duy phản biện để chọn lọc thông tin tốt. Rất rất nhiều lần mình nhận thông tin mà chả cần đi kiểm chứng luôn :))

+ Còn nhiều nữa …

Mình biết làm như thế nào để áp dụng những kiến thức đó tốt hay không? Mình có, nhưng thực sự chưa làm triệt để :)) Cách để lờ đi chuyện này như mình nói ở phần đầu đó là đi học cách để áp dụng những kiến thức này (mặc dù mình đã biết). Tự luyến cái tôi một cách vô lý :))

Mình có phải đang ép bản thân mình không? Mình không. Mình không ép bản thân, mình chỉ đang muốn nói rằng biết và kiểm soát được chúng là 2 chuyện rất xa nhau.

Giờ mình đang học cách tự nhủ với bản thân rằng: Mình còn chưa giỏi và tất cả mọi kiến thức đều cần thời gian rất nhiều cho đến lúc thực sự nó là của mình.

Mình ví dụ về kỹ năng giải quyết vấn đề sẽ có các bước như xác định vấn đề, nghĩ giải pháp, chọn giải pháp, thực hiện giải pháp, đánh giá lại kết quả. Thực tế trước giờ là mình sẽ chỉ thực hiện 2 bước là chọn giải pháp và thực hiện là coi như xong việc :)) Tại sao mình bỏ qua. Tại vì mình lười. Bây giờ thì mình đã dừng lại để đi từng bước một từ đầu đến cuối, mình biết sẽ tốn thời gian và mất công sức tuy nhiên để tốt hơn thì hiện tại mình chưa nghĩ ra cách nào khác.

Ví dụ khác về chuyện chịu trách nhiệm bản thân: Chịu trách nhiệm bản thân tức là tất cả mọi chuyện đến với mình đều hoàn toàn là do mình, dựa theo quy luật nhân quả không tránh đi đâu được. Nhưng cứ đôi khi mình lại cảm thấy mình như này như kia là sự tác động từ bên ngoài chứ không phải do mình :)) Kiểu như làm như thế để mình đỡ cảm thấy tệ ý, nhưng rồi cũng phải ý thức lại được rằng không do mình thì do ai hả trời :)) Đập đầu vào gối tự thú thôi chứ sao giờ.

Tóm lại kiến thức dạng 1 mà bạn kiểm soát giỏi kiểu như sẽ quản lý được bản thân theo một chiều hướng tốt lên ý :)) Và có 1 điều đặc biệt nữa đó là kiến thức dạng này nó miễn phí trên internet và được đúc kết thành các công thức từ cả một chặng đường phát triển loài người rồi. Không có cái gì gọi là mới nữa cả.

Nói như thế không phải kiến thức dạng 2 dễ :)) Nó chỉ dễ hơn so với dạng 1 :v Chứ bản chất để nắm rõ và hiểu sâu được 1 ngành nghề không phải chuyện một sớm một chiều, cũng sẽ mất rất nhiều thời gian. Nhưng với một nền tảng kiến thức dạng 1 tốt thì dạng 2 chắc chắn sẽ tốt lên được.

Dạng 2 bạn biết cái cần nhất là gì không? Với mình là khả năng chủ động học và chủ động làm. Vậy thôi. Mà 2 kỹ năng này dựa trên những kiến thức ở dạng 1 đó :))

Không biết bạn có để ý không. Hầu như chúng ta biết rất nhiều thứ nhưng đến lúc thực hiện thì thường sẽ không đủ kiên nhẫn để làm từ bước đầu đến bước cuối, mà mong muốn làm nhanh nhất có thể. Chúng ta sợ là sẽ chậm hơn người khác, sợ lâu hơn người khác, sợ không cạnh tranh được để rồi kết quả vẫn y như cũ khó mà tốt lên. Để kiểm soát được thành thạo 1 kiến thức thì mọi chuyện không diễn ra như vậy. Phải có trình tự từng bước một, phải thật sự kiên nhẫn và cho nó thời gian.

Có lý do nào khác cần phải kiên nhẫn và cho mọi chuyện thời gian đủ lâu để hoàn thiện không? Có! Với mình nó sẽ mang lại niềm vui, năng lượng tích cực bởi mình sẽ không đặt kỳ vọng vào những kết quả ngắn hạn – thứ mà mình không kiểm soát được và cũng chưa đủ giỏi để có.

Thời gian đầu ai ai cũng sẽ làm rất máy móc bước 1, 2, 3,…  Ví dụ làm 2 bước giữa mất có 20 phút là xong nhưng làm đủ các bước thì sẽ mất 60 phút, thì cũng phải kiên nhẫn làm cho bằng hết, không thì sẽ không học được cái gì cho nó trọn vẹn cả. Nếu bạn thấy một người giỏi nào đó họ chỉ làm 2 bước mà vẫn đạt được thành quả thì 1 là do họ may mắn, 2 là do họ đã làm thành thạo và đã có cho mình 1 cách riêng rồi. Chỉ khi mình làm 60 phút thành thạo rồi thì mình mới rút xuống 40, 20 phút được chứ không phải ngược lại. Cứ chậm chậm từ tốn theo nhịp độ của bản thân mình không việc gì phải vội cả.

Một đứa bé trước khi biết chạy thì cũng chỉ biết lật qua lật lại mà thôi. Great things take time.

Sự học với mình chắc sẽ không bao giờ dừng lại. Học cách học đúng là một cái mình cảm thấy rất quan trọng. À, đó là đúng với mình thôi. Nói cách khác đây là cách học phù hợp với mình.

Có một cái mình nhận ra được đó là dù cho mình biết nhiều đến cỡ nào đi chăng nữa thì sẽ luôn có điểm mù mình không biết. Mình sẽ phải trải qua công việc không thích làm để biết thế nào là công việc mình hứng thú. Mình cũng sẽ phải trải qua sự hối hận mới biết luôn cẩn thận với các quyết định. Mình cũng sẽ phải trải qua mất mát mới biết cách để trân trọng, yêu thương. Mình cũng sẽ phải trải qua khổ đau mới biết được như thế nào là hạnh phúc.

Ai rồi cũng phải trải qua từng đấy chuyện rồi mới có cho riêng mình một bài học nào đó. Thế mới thấy rằng kiến thức và thực tế cách nhau rất xa :))

Kiến thức + Trải nghiệm + Thời gian = Thực tế

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 172
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top