LÀM SAO BIẾT MÌNH ĐANG PHÁT TRIỂN?

5/5 - (1 vote)

Có ai đã từng trải qua cảm giác ngày nào cũng lặp đi lặp lại không? Sáng dậy đi làm, ăn trưa, đi về, giải trí và đi ngủ rồi ngày tiếp theo vẫn như vậy, công việc mỗi ngày vẫn như vậy. Nó như một vòng lặp vô tận mà cảm giác mình không còn năng lượng để đi ra nữa, cứ kệ nó đến đâu thì đến.

Trước đây mình trải qua rất nhiều là đằng khác, giờ cũng đỡ đỡ hơn rồi.

Đây có gọi là cảm giác chán chường không? Ban đầu mình nghĩ là như vậy nhưng giờ thấy không phải. Cái khác của vòng lặp này đó chính là những thứ bên lề: một bộ phim khác, một bản nhạc khác, một ly rượu khác, một chỗ cà phê khác, một cuộc trò chuyện khác – khi mà mình đi làm về. Thế mình mới bảo không phải là cảm giác chán, mình không chán bởi những thứ giải trí trên tạm thời kéo mình ra khỏi vòng lặp.

Cảm giác của vòng lặp này còn tiêu cực hơn sự chán chường, nó là sự thờ ơ, vô cảm. Như một cái máy được lập trình sẵn mình sẽ làm những công việc được giao theo một thói quen. Sự thờ ơ và vô cảm dẫn đến mình không nhận thức được mình đang ở trong cái vòng lặp này – đây mới là sự nguy hiểm. Và thời gian mình cảm thấy hứng thú là khi nào? Đó là lúc hết giờ làm, đó là lúc đến tối thứ 6 (hồi xưa mình làm ngân hàng nên nghỉ 2 ngày cuối tuần), đó là lúc đắm chìm vào những thú vui xuyên đêm.

Nhưng nó sẽ chỉ là tấm ván tạm thời đến một lúc nào đó thôi, nó sẽ không giúp ích được mình nữa khi mà mình có nhiều trách nhiệm hơn, khi mà mình lớn tuổi hơn, khi mà yêu cầu xã hội cao hơn. Cái quan niệm nhiều tuổi hơn sẽ nhiều kinh nghiệm hơn sẽ là cái yêu cầu của xã hội – nhất là ở những nơi có sự sàng lọc cao như Hà Nội, Sài Gòn. Mình không có đủ các yếu tố phù hợp với 1 công việc thì sẽ được thay thế.

Khi mình còn trẻ mình trao đổi giá trị sức khỏe cho công việc để học hỏi kinh nghiệm, kiếm tiền giai đoạn này chỉ là phụ vì tiền nào của nấy. Khi nhiều tuổi hơn thì mình sẽ phải trao đổi kinh nghiệm cho công việc để kiếm tiền. Vậy nếu như kinh nghiệm của mình chỉ ở mức hồi còn trẻ thì xã hội sẽ tự động thay thế. Ở đây không bàn tới những công việc ổn định như công nhân viên chức. Đây là những công việc vận hành nhà nước nên bao đời này nó không thay đổi rồi. Còn ở các nơi phát triển nhanh như HN, SG thì sự cạnh tranh rất cao kéo theo đó là sự thay thế cũng tương đương.

Ở đây mình nói kinh nghiệm cho chung chung vậy nhưng đúng ra nó cần nhiều yếu tố khác cộng lại như: kiến thức, kỹ năng, thái độ, kinh nghiệm, thói quen, quan hệ,…

Công việc của mình chiếm tới trung bình 10 tiếng 1 ngày tức là gần 1/2 thời gian rồi. Cái sự “ổn định” này kéo dài đến cái lúc mà sự vô cảm ảnh hưởng tiêu cực tới cuộc sống của mình. Chắc cũng khoảng gần 2 năm mình mới nhận ra được. Mình biết là nó đang ảnh hưởng tiêu cực bởi sau thời gian mình gặp khá nhiều lần bị áp lực nặng mà không biết tại sao. Mình cũng vẫn lao đầu vào giải trí để quên đi chứ nhưng không được rồi mình mới mon men đọc sách, xem video tích cực, thiền, tự đặt câu hỏi bản thân và tự trả lời, tự nhìn sâu vào trong mình để xem cái khỉ gì đang khiến mình như vậy.

Và đương nhiên không phải chuyện gì cũng đơn giản vậy. Lại tiếp tục vật lộn hơn 1 năm nữa để giải quyết các mớ bòng bong. Tức là lúc mình bắt đầu nhận thức được là mình đang không ổn cho tới khi đỡ hơn một chút thì cũng mất một khoảng thời gian dài. Tại sao mình phải làm như vậy? Như mình nói ở trên thì mình không làm gì mà để cho vòng lặp tiếp tục như thế thì sớm thôi mình sẽ bị thay thế bởi người khác. Nếu mình muốn phát triển tiếp, nếu mình muốn trải nghiệm thêm nhiều nữa, nếu mình muốn làm những điều mình muốn, nếu mình muốn ở lại thành phố thì ra khỏi vòng lặp ngày qua ngày là điều bắt buộc phải làm.

19 năm học (3 năm mầm non + 12 năm đèn sách + 4 năm đại học) mình đều được thầy cô chỉ bảo – tức là bảo gì làm nấy, thắc mắc là vào sổ đầu bài, thì cái việc ra trường được bảo gì làm nấy thì nó như một thói quen thôi. Với một người bình thường như mình thì việc đi vào vòng lặp của sự thờ ơ là chuyện bình thường. Ở đây mình không nói là mình đổ lỗi cho hệ thống giáo dục, mình đang nhấn mạnh việc không thể nào biết được mình đang gặp vấn đề trong ngày hôm nay mà ngày mai có thể giải quyết vấn đề luôn được.

Đa phần là mình mới ra trường thì sẽ được giao những việc không phải suy nghĩ nhiều lắm. Nhưng vấn đề ở đây là để thăng tiến, để phát triển, để giỏi hơn thì không còn cách nào khác ngoài việc chủ động phát triển năng lực cá nhân mình. Qua nói chuyện với nhiều người thì mình thấy số ít sẽ được trao cơ hội thử năng lực rồi được đánh giá và được thử tiếp, tuy nhiên phần lớn cơ hội thử nghiệm chỉ được trao khi mình chứng minh được năng lực.

Bạn thấy điều thú vị ở đây không. Khi mình có năng lực thì mình mới có được cơ hội. Tức là nếu không làm gì thay đổi thì việc thoát khỏi vòng lặp để phát triển hơn là điều bất khả thi. Vì trong vòng lặp mình chỉ được làm những công việc thông thường khó mà phát triển được năng lực, hoặc thậm chí rất lâu lâu mình mới lên chức chỉ đơn giản vì có tuổi nghề.

Không còn cách nào khác ngoài việc tự chủ động phát triển năng lực bằng nguồn lực của mình. Vậy làm sao để biết mình đang phát triển?

Chắc bạn cũng đã nghe việc đặt mục tiêu theo SMART rồi đúng không? Đây chắc là khái niệm đầu tiên mà mình tiếp xúc về việc đặt mục tiêu vì tra Google “cách đặt mục tiêu” là ra chứ đâu xa :)) Nhưng rồi kết quả là chả đi đến đâu sất. Đặt ra rồi thì cũng để đó chả làm, hứng thú lúc lên mục tiêu thôi rồi quên bà nó mất :)) Vậy là tiếp một quãng thời gian kệ nó chả làm gì, rồi đương nhiên lại nhảy vào vòng lặp cũ.

Và rồi thì cái gì đến nó cũng đến. Chắc là đến một thời điểm nào đấy mình đủ suy nghĩ để ngộ ra điều gì đó. Thời điểm đấy mình không suy nghĩ gì nhiều, lý do duy nhất của mình đó là muốn làm thứ gì đó để nâng cao khả năng của bản thân, bất kỳ thứ gì. Và mình chọn là viết Blog, dần dần nó mở ra nhiều thứ buộc mình phải học hỏi, phải cải thiện. Mình có viết một bài liên quan tới quá trình này nếu bạn muốn thì có thể đọc lại.

Nhưng trên đây chưa phải là cách mà mình muốn nói. Mình thấy có 1 cách mình thấy nó hiệu quả hơn (mình cũng có thử vài cách khác nữa nhưng chả đi đến đâu như việc đặt mục tiêu phía trên). Thật ra mới thời gian gần đây mình mới nhận ra thôi chứ trước đây biết thì biết đó nhưng không để tâm lắm. Đó chính là việc đánh giá, đối chiếu lại. Nghe đơn giản vậy thôi nhưng mình thấy nó hiệu quả lắm.

Đầu tiên nếu mình không biết gì thì phải đi học lý thuyết rồi. Mình sẽ chọn một kiến thức cụ thể mà mình thấy muốn cải thiện, bất kỳ kiến thức gì mình cảm thấy hứng thú và thích. Sự ép buộc học một cái gì đó không thích thì nó chả đi đến đâu cả, không thích không tìm hiểu vì nó chán dễ bỏ cuộc lắm.

Lý thuyết giờ miễn phí trên mạng nhiều lắm. Cách tốt nhất là cứ đọc nhiều nguồn (đặc biệt là ngôn ngữ tiếng Anh vì tài liệu chuẩn hơn), sau đó tổng hợp kiến thức lại ở một nơi (tốt nhất là lưu trữ online). Hoặc có thể theo học người nào đó được nhiều người tin tưởng để tiết kiệm thời gian hơn vì họ hệ thống kiến thức cho rồi nhưng mất tiền nha :))

Sau khi tổng hợp hoặc học xong hãy đi lại từ đầu đến cuối và cùng lúc đó đối chiếu với thực tế hiện tại của mình xem mình đã ứng dụng được đến đâu. Xem xem mình sẽ ứng dụng tiếp những gì mình học như thế nào vào thực tế.

Ví dụ mình học về cách làm sao để nắm được insight khách hàng thì sẽ có những điểm sau:

+ Mong muốn/ mục đích của khách hàng là gì? – Trong quá trình làm chiến dịch marketing vừa rồi mình đã hiểu rõ mong muốn/ mục đích KH chưa?

+ Rào cản của khách hàng là gì? – Mình đã đưa ra được những rào cản nào khách hàng? Mình đã đưa ra được lý do thuyết phục chưa?

+ Làm sao để khách hàng tin tưởng? – Quy trình chăm sóc khách hàng đang như thế nào? Đã phù hợp chưa?

Chỉ là ví dụ thôi, trên thực tế cần cụ thể từng đầu mục và càng chi tiết càng tốt.

Mặc dù ai cũng biết là insight có những điểm như vậy (thật ra nhắc ra mới biết). Tuy nhiên mình là người mới, chân ướt chân ráo cho nên mình rất khó có thể nhớ được những kiến thức trên trong quá trình thực tế triển khai. Đấy chính là lý do cần phải hệ thống hóa kiến thức xuống nơi mình có thể nhìn thấy được và bắt đầu đối chiếu, checklist với thực tế.

Thực tế công việc ở đây không nhất thiết phải là những việc ở công ty. Mình có nói ở trên là nếu mình chưa có kinh nghiệm thì hầu như đều được giao những công việc không tên. Cho nên mình cần phải tìm cơ hội để sử dụng kiến thức ngoài thời gian làm việc. Có thể là làm freelancer, có thể là dự án cá nhân, có thể là dự án phi lợi nhuận, có thể là làm miễn phí cho người khác :)) Chỉ cần chủ động tìm thì đều có cách để áp dụng vào thực tế.

Đã xong chưa? Chưa à nha :)) Tiếp theo đây mới là bước quan trọng nhất nè.

Đó là sau 1 khoảng thời gian nhất định, tùy độ khó, tùy dạng kiến thức mình sẽ thực hiện đánh giá lại từ đầu đến cuối cái bản hệ thống hóa kiến thức. Mình có thể đánh thang điểm khả năng ứng dụng kiến thức vào thực tế để xem sau một thời gian mình có phát triển lên không. Đó có thể là 2 tuần 1 lần hay 1 tháng 1 lần. Tùy ha. Cứ định kỳ đánh giá và đối chiếu lại kiến thức vừa giúp mình biết được mình phát triển đến đâu, vừa giúp mình củng cố thêm kiến thức :)) 1 mũi tên trúng 2 con chim.

Nhìn có vẻ đây là cách đơn giản nhỉ? Mình thì mới đầu nghe thì cũng nghĩ như vậy, mình nghĩ đơn giản nên mình không làm theo từ đầu. Nhưng giờ mới biết nó không dễ như vậy, cái chính là nó tốn rất nhiều thời gian và nhiều nơron não. Để ngồi đánh giá lại từ đầu đến cuối 1 mảng kiến thức so với thực tế đã không đơn giản rồi mà lại còn phải đánh giá định kỳ nữa :)) Rất khoai nhưng mình thấy hiệu quả.

Đây là trải nghiệm cá nhân thôi. Mình không có bảo là mục tiêu theo SMART không hiệu quả, thứ nhất là tùy trường hợp, thứ hai là tùy người. Không thử thì không biết được thật. Nhiều cái nghe có vẻ rất xịn sò nhưng khi ứng dụng vào mình chả đâu vào đâu. Nhưng những thứ nghe có vẻ rất đơn giản cơ bản ai cũng làm được nhưng mình làm thấy lại hiệu quả. Do cái thói đánh giá bề ngoài nó như vậy nên chắc giờ mình hạn chế bớt lại hì.

Để người khác mang cơ hội cho mình thì cần phải chứng minh năng lực. Nếu có năng lực thì không ai ngại giao việc cho cả, thậm chí họ sẵn lòng giới thiệu nhiều cơ hội khác nữa. Cơ hội hầu hết sẽ đến sau năng lực. Mà để có năng lực thì cần phải chủ động học, chủ động làm khi không ai bảo cả.

Mình thấy nếu tự chủ động học được 1 kiến thức thì mình nghĩ bất kỳ việc gì cũng có thể làm được cả. Khó hay không thì chỉ hơn thua ở thời gian, còn không nữa nếu cứ an phận trong vòng lặp thì đó là quyết định của mỗi người.

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 172
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top