growup

LÚC NÀO THÌ MÌNH TRƯỞNG THÀNH?

5/5 - (1 vote)

Hồi còn bé chắc ai cũng đã từng ước là trở thành người lớn ngay lập tức nhỉ? Mình cũng vậy.

Tại sao hồi đó mình lại muốn thế? Mình không nhớ chính xác nhưng chắc có một số lý do như là:

+ Muốn được người khác tôn trọng mình

+ Muốn được làm điều mình thích mà không bị cấm

+ Không phải nghe lời bố mẹ hay người lớn nữa

+ Muốn được nói lên ý kiến, suy nghĩ của mình mà không bị gán mác con nít

+ Muốn được tự do theo cách mình muốn

Những đặc quyền này có phải người lớn mới có? Thật ra là không.

Nếu mà nói hiện tại thì đa số ở các gia đình Việt Nam thì việc nuôi dạy con cái khá giống nhau, đó là mong muốn những điều tốt nhất cho con – nhưng phải dựa trên quan điểm của bố mẹ (hoặc họ hàng). Ở đây mình không trách bố mẹ, bố mẹ cũng là lần đầu tiên làm bố mẹ thôi chứ họ không phải được hướng dẫn một cách bài bản từng bước một ngay từ đầu.

Mình hiện tại chưa thể chỉ ra được như nào là nuôi một đứa trẻ đúng cách. Thứ nhất là vì mình chưa có con :)) Thứ hai là mình chưa tìm hiểu sâu về vấn đề này. Nhưng ý mình muốn chỉ ra ở đây là những đặc quyền trên một đứa trẻ hoàn toàn có. Mình nghĩ bố mẹ nên đóng vai trò là người đồng hành cùng đứa trẻ bước vào cuộc đời thôi, chứ không phải là người phải chịu trách nhiệm những gì nó làm.

Nhưng sự thật là không một ai phải chịu trách nhiệm cho ai cả. Mỗi người phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình dù còn nhỏ đi chăng nữa.

Chính vì suy nghĩ về việc sẽ chịu trách nhiệm những gì đứa trẻ sẽ làm sau này nên bố mẹ sẽ có xu hướng ép mình vào khuôn khổ mà họ nghĩ là an toàn nhất cho mình. Đó là ngoan ngoãn nghe lời, đạt điểm cao, học thật giỏi, đậu trường TOP, đi chơi đúng giờ, ăn uống đúng chỗ,… Điều này khiến khi còn bé tâm lý mình lo sợ là mình phải đạt được mong muốn của bố mẹ, dẫn đến việc trốn chạy thực tế và muốn trở thành người lớn.

Theo Luật Trẻ em 2016 (dưới 16 tuổi) thì trẻ em có tới 23 quyền được quy định chứ không phải là không có quyền nào. Nhưng mà trẻ em làm sao mà biết được những quyền cơ bản này nhỉ :)) Nếu mặc định thì chắc không có quyền gì luôn vì bố mẹ cũng chả đọc những cái này. Những quyền cơ bản trên mình kể ra thì cũng vẫn chỉ là những quyền cơ bản thôi chứ chả phải xa vời gì.

Tâm lý hồi bé của mỗi người có ảnh hưởng rất lớn tới nhận thức của họ khi lớn lên. Mà nhận thức khác nhau thì cũng sẽ dẫn đến hành động khác nhau, cuộc sống cũng khác nhau.

Bây giờ trở lại câu chuyện những quyền cơ bản của người lớn. Có một chuyện mình thấy khá là buồn cười của bản thân đó là lúc lớn rồi mình lại vì những “đặc quyền” này mà cảm thấy lo lắng. Biết là mình hoàn toàn có quyền đó nhưng lúc nào cũng nghĩ linh tinh ra đủ thứ chuyện.

Khi bắt đầu muốn làm những cái gọi là “đặc quyền” kia thì lo là người khác sẽ nghĩ gì về mình, lo là mình sẽ thất bại, lo là mình không đủ năng lực, lo là mình sẽ mất nhiều thứ, lo những áp lực vô hình đến từ người xung quanh, đến từ xã hội,… để rồi lại ngồi ước muốn trở về lúc hồi còn bé.

Bản chất con người khi không đủ can đảm làm điều mình muốn thì họ sẽ để cho thói quen cũ, suy nghĩ cũ kiểm soát. Hồi bé chạy trốn bằng cách muốn trở thành người lớn, giờ lớn rồi cũng chạy trốn bằng cách muốn trở thành đứa trẻ.

Làm người lớn có vẻ không đơn giản như những gì mình nghĩ hồi bé:

+ Phải học cách vượt qua khó khăn, thất bại

+ Phải nói được làm được

+ Phải biết cách đối nhân xử thế

+ Phải tôn trọng, lắng nghe người khác

+ Phải có tài chính ổn định, lo cho gia đình

+ Phải học cách cho đi mà không nhận lại

+ Phải kiên định với lựa chọn của mình

+ Phải kiểm soát được cảm xúc, suy nghĩ, hành động

+ Phải luôn cầu tiến, suy nghĩ cho tương lai

+ Phải luôn chịu trách nhiệm về bản thân

Đây có phải là những đặc điểm của người trưởng thành hay không? Không biết bạn thế nào nhưng nói thật với mình là khó vãi luôn ấy :)) Quan niệm trưởng thành của mỗi người còn khác nhau nữa. Hoặc đây là sự trưởng thành mà xã hội đang đặt ra mà mình phải hướng tới.

Càng trải qua nhiều khó khăn, vấp ngã cuộc đời càng trưởng thành hơn? Đúng nhưng còn tùy trường hợp. Nếu dám đối mặt mỗi khi gặp khó khăn và vượt qua được thì mới học được nhiều thứ, nhưng đâu phải chuyện gì cũng dám đối mặt đâu. Mình cũng có rất nhiều lần lờ đi những chuyện đó, bởi nói là một chuyện làm là một chuyện hoàn toàn khác.

Nơi nào an toàn nhất thì mình sẽ có xu hướng quay về đó, chạy trốn thực tại khắc nghiệt cũng gọi là bản năng sinh tồn thôi. Điều này với mình không xấu nhưng nếu cứ để nó diễn ra liên tục như vậy thì là không tốt rồi. Bởi vì không thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn này thì mình sẽ không còn cảm thấy hứng thú với cuộc sống nữa vì suốt ngày chạy liên tục mà.

Có một điều buồn cười là khi chạy trốn thì mình thường nghĩ về điều tích cực, còn khi đối mặt khó khăn trước mắt thì mình sẽ nghĩ về điều tiêu cực. Giống như câu chuyện cái cốc chỉ có một nửa là nước ý, mình nhìn vào phần có nước hay mình sẽ nhìn vào phần không có nước đó là do mình quyết định thôi.

Mình không biết người khác giải quyết chuyện này như thế nào, nhưng sau bao lần vật lộn với cuộc sống thì mình cũng có cách cho riêng mình. Hay nói cách khác là khái niệm trưởng thành mình cũng tự thay đổi chứ không chạy theo cái chuẩn mực xã hội nữa.

Điều mình làm đó là luôn luôn tự hỏi bản thân: “Đây có phải là điều mình muốn hay không?”

Nghe có vẻ đơn giản nhỉ, nhưng đời nó không vậy – không có cái gì gọi là biết trước được cả. Rất nhiều lúc điều mình muốn chưa chắc đã là điều mình thực sự muốn, hoặc nói đơn giản là nhiều lúc chưa có câu trả lời chính xác. Cách để biết đơn giản là LÀM và LÌ LỢM thôi. Thật sự phải thử, phải đâm đầu vào làm, phải lì lợm tới cùng thì mới biết đấy có phải là điều mình muốn hay không.

Ví dụ trong chuyện công việc, nếu những việc mình muốn làm, thích làm chiếm 60~70% thời gian thì mình hoàn toàn chấp nhận, số % còn lại mình nghĩ là cái giá tương đương phải trả để làm công việc mình thích. Chấp nhận ở đây là bao gồm cả những ngày mệt mỏi, những ngày thức đêm cày sáng, những ngày không vui, những ngày đen đủi, những ngày không còn cảm hứng, những ngày cảm xúc tệ, những ngày chỉ muốn buông xuôi. Chính vì thế ban đầu mình mới bảo làm điều mình muốn vì như vậy thì mới nhìn vào điều tích cực để mà tiếp tục chiến đấu được.

Nếu mình thích thì cố gắng 110% công suất để làm và bỏ qua những thứ râu ria làm ảnh hưởng tiêu cực, còn nếu không thích mình sẽ bỏ qua luôn, nghĩ nhiều cũng không được gì. Thật sự khi làm chuyện gì mà mình không thích là kiểu bị gồng mình quá, mệt mỏi lắm và kết quả làm cho có, không ưng ý lại ảnh hưởng không tốt đến mình, nó như một vòng luẩn quẩn chỉ còn cách thoát ra.

Trong mối quan hệ (cả bạn bè lẫn bạn đời) cũng vậy những điều mà mình cần mà người kia đáp ứng được thì mình sẽ chấp nhận những điều khác mà không hoàn hảo về họ.

Mình hoàn toàn không kiểm soát được bất kỳ thứ gì ngoài bản thân cả, cho nên mình luôn tự nhủ rằng sẽ không mong chờ hay đặt kỳ vọng vào người khác, vào xã hội, vào địa vị, vật chất. Vì nếu mình đủ giỏi thì mọi thứ sẽ tự nhiên cân bằng thôi. Chuyện này không dễ với một đứa như mình nhưng mình vẫn sửa dần từng chút một thôi, có gì phải ngại ha.

Mình không phản đối những quan điểm trưởng thành mà mình liệt kê ra phía trên, mình hoàn toàn đồng ý với nó. Nhưng mình cho bản thân là một người không hoàn hảo cho nên sẽ rất khó đạt cái chuẩn trưởng thành. Được cái này sẽ mất cái kia, tuy nhiên mình vẫn sẽ cố gắng bồi đắp dần dần thôi và chuyện này là điều mình muốn chứ không phải vì người khác hay xã hội muốn.

Mình thấy đây là cách trưởng thành phù hợp với mình. Tận hưởng cuộc sống và làm những điều mình muốn.

Mà mình mới 19 tuổi nhé :)) Còn lâu mới trưởng thành được haha.

Chúc bạn một ngày tốt lành.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top