writing-and-outlining

MÌNH HỌC ĐƯỢC GÌ SAU 100 BÀI VIẾT

5/5 - (1 vote)

Nghề của mình không phải là viết lách hay content marketing, nghề chính của mình liên quan đến con số nhiều hơn là con chữ :)) Vậy nên góc nhìn bài này có thể sẽ khác so với những bạn đang làm trực tiếp trong lĩnh vực viết lách. Dù sao thì quan điểm là của cá nhân, mình cũng không so sánh được với người khác vì ai cũng có hoàn cảnh khác nhau.

Cảm xúc bây giờ khá là bất ngờ vì không nghĩ mình có thể làm được chuyện này. Hóa ra mình làm được hơn những gì tự giới hạn cho bản thân. Kiểu ban đầu mình viết cho vui thôi chứ không nghiêm túc gì đâu.

Câu hỏi mà mình nhận được nhiều nhất trong quá trình này đó là: “Lý do gì khiến mình viết?”

Câu trả lời đơn giản thôi: Đầu tiên là vì bản thân mình, sau là vì người khác. Hoặc đôi khi mình sẽ trả lời là vì mình thích.

Nếu bạn chưa biết mình là ai thì trước đây mình là một đứa anti social media, lý do là vì không thích bày tỏ quan điểm cá nhân của mình lên mạng xã hội, thêm nữa là đợt trước cũng bị FOMO. Thế là một khoảng thời gian rất dài chắc cũng khoảng 3-4 năm gì đó mình chả hoạt động gì trên mạng xã hội (đến giờ mình còn chả dùng insta). Mình sử dụng social là vì update thông tin bạn bè và nhắn tin thôi. Kiểu như nếu nhìn vào profile của mình mấy năm trước chắc cũng giống acc clone thôi :))

Vậy mình học được gì sau khi viết 100 bài? Có 5 điều mà mình muốn chia sẻ với bạn hy vọng có thể mang đến chút nguồn năng lượng tích cực trong thời gian này.

1. Lý do bắt đầu rất quan trọng

Quay lại thời điểm mình bắt đầu có suy nghĩ đó là viết một cách “nghiêm túc” là khoảng tầm tháng 2.2020 (cách đây tầm 1.5 năm). Tại sao mình nói là viết nghiêm túc? Tức là trước đấy nữa mình có viết nhưng chỉ cho vui thôi và cũng chả cho ai đọc.

Lý do mình bắt đầu viết bởi vì mình nghĩ là có thể kiếm tiền được trong lĩnh vực này và không khó để làm (ngây thơ quá). Cũng đi nghiên cứu cách thức lập Blog rồi cách kiếm tiền các kiểu. Bắt đầu mua domain và thiết kế rồi cũng lên 1 bài trong tâm thế hào hứng lắm.

Rồi 2 bài, 3 bài lên và sau đó … không còn sau đó nữa :)) Mình bỏ luôn. Chưa kiếm được tiền thì đã hết động lực rồi. Có vẻ tiền đối với mình thì hấp dẫn thật đấy, nhưng thật sự nó chưa phải là cái lý do đủ lớn với mình hoặc mình đang nhìn sai hướng mà không biết. Fail lần 1.

Sau thời điểm này khoảng 5 tháng mình lại bắt đầu viết lại. Giờ là viết chơi chơi không đăng lên Blog mà đăng dạo trên một số Group. Có một vài bài mình được lượng tương tác khá lớn, rồi nghĩ mình sẽ viết để được nhiều like, share, comment :)) Lại ngây thơ tiếp rồi. Kết quả là không đạt được như mong muốn, nhiều bài chả ai quan tâm. Fail lần 2.

Tới mãi sau này mình mới hiểu ra rằng vì mình đang đặt sự kỳ vọng vào thứ mình không kiểm soát được (tiền bạc, tương tác,…) cho nên dẫn đến chả còn lý do, động lực để viết.

Rồi cho đến tầm đầu năm 2021 thì có một lý do rất hấp dẫn để mình bắt đầu, mình cũng đã nói ở đầu đó là: Đầu tiên là vì bản thân mình, sau là vì người khác.

Tại sao mình lại có lý do này? Trong quá trình mình học hỏi thêm kiến thức mới thì mình có tìm kiếm Google bằng tiếng Việt thì mình thấy tài liệu tiếng Việt rất sơ sài và khó học, tính xác thực thông tin cũng ít nội dung có. Tuy nhiên nguồn kiến thức tiếng Anh rất xịn, có hệ thống và dẫn chứng rõ ràng, vậy không lý do gì không tập trung học ở nguồn nước ngoài và sau đó mình nghĩ tại sao không chia sẻ lại kiến thức này bằng tiếng Việt nhỉ :))

Mình muốn chia sẻ lại kiến thức mình học được dưới dạng chữ phần lớn là giúp mình nhớ lâu hơn và học sâu hơn, còn lại là giúp được người khác tiếp cận kiến thức có giá trị hơn trong lĩnh vực Marketing mình đang làm.

Sau từ việc bắt đầu viết những kiến thức chuyên ngành mình lấn sân qua viết những bài viết kiểu như thế này lúc nào không hay, thế là 1 Blog về chia sẻ những điều đơn giản trong cuộc sống ra đời.

Các bạn biết sao không :)) 100 bài viết này mình không kiếm được đồng nào và rất nhiều bài viết còn chả ai quan tâm. Nhưng điều đó chả phải là lý do bắt đầu của mình, mình đã fail 2 lần trước rồi, lần này thì mình chỉ quan tâm là học được gì mới và chia sẻ lại với người khác thôi.

Lý do của mình là góc nhìn cá nhân thôi. Ở đây mình không đánh giá là vì tiền hay vì tương tác, lượt follow không tốt, chỉ là không hợp với mình thôi. Ví dụ dưới góc độ doanh nghiệp, hay làm nghề viết lách thì đâu có thể đầu tư mà không sinh lời được đúng không. Và mình cũng hiểu rằng tương tác hay follow nó phản ánh năng lực của mình đến đâu để mà học hỏi tiếp, nhưng mình sẽ chọn bắt đầu với lý do trên kia vì nó là thứ giữ mình đi tiếp trên con đường này.

2. Mục tiêu là động từ chứ không phải danh từ

Có lý do rồi thì đến lúc thực hiện nhỉ. Thời gian đầu là mình đặt mục tiêu là mình muốn bắt đầu một Blog và viết là để kiếm tiền. Sau đó mình đặt mục tiêu cụ thể hơn là viết về chủ đề Marketing và sẽ đạt được những gì sau một thời gian viết: kiếm được bao nhiêu tiền hay có được bao nhiêu người tương tác, follow. Với mong muốn trở thành 1 tay viết chuyên nghiệp :)) Mặc dù nghề hiện tại chả liên quan gì cả.

Và kết quả y như rằng là chỉ sau một thời gian ngắn là bỏ. Lý do sai từ đầu dẫn đến mục tiêu sai luôn.

Nhưng vào đợt sau mình tập trung vào chỉ những cái gì mình kiểm soát được. Tức là việc viết bài là do mình, chứ kiếm tiền hay tương tác mình không kiểm soát được. Còn nói đến chuyện tay viết chuyên nghiệp thì xa vời quá rồi.

Cho đến khi mình tình cờ xem được 1 video về productivity thì mình mới biết được là: Cần phải phân biệt được ước muốn và mục tiêu. Mục tiêu đúng là có hành động cụ thể và thứ mình kiểm soát được.

Cho nên mình mới rút ra được mục tiêu là động từ chứ không phải danh từ. Mình đặt mục tiêu là viết bao nhiêu bài trong tuần hay trong tháng, thay vì đặt mục tiêu là có được cái gì hay trở thành ai. Những cái mình không thấy được, kiểu một tương lai mù mờ thì mình chả buồn nhìn về phía trước nữa luôn. Hiện tại còn chưa ra ngô ra khoai mà :))

Cũng chính vì việc đặt mục tiêu cho hàng ngày, hàng tuần và thực hiện nó thì mới cảm thấy nó thực tế hơn. Ngồi nghĩ nhiều cũng không thể khiến mình nhích được thêm bước nào cả. Trong quá trình làm mình biết mình yếu cái gì, cần cải thiện cái gì hay có tiềm năng khía cạnh nào.

3. Thói quen chính là động lực

Đã bao giờ mình dừng lại và hỏi tại sao lại phải đánh răng chưa? Chưa hề :)) Cứ sáng dậy là đánh răng thôi chả nghĩ gì cả và ai cũng biết đây là thói quen.

Vậy việc viết có trở thành thói quen được không? Có và Không. “Có” là nó có thể trở thành thói quen được nếu biết cách, còn “Không” là dù nó đã trở thành thói quen rồi thì vẫn mất như bình thường.

Bạn có thể đang nghĩ việc viết lách không dễ như đánh răng?

Trong các hình thức sáng tạo nội dung thì viết là hình thức đơn giản nhất vì tất cả những gì mình cần có là một chiếc điện thoại, máy tính hoặc đơn giản là 1 cây bút thôi. Mà thật ra ai cũng đã từng 1 lần viết caption ảnh khi đăng lên Facebook hay bình luận ở đâu đó mà. Với mình thì viết ngắn hay dài đều là viết lách.

Kiểu dạng bài dài như mình đang viết đây thì nếu bạn đã từng viết rồi thì nó không khó nhưng nếu chưa từng viết thì lại nghĩ nó khó :)) Đấy! Thật ra là tất cả là do suy nghĩ của mỗi người khác nhau gán định nghĩa lên thôi.

Để xây dựng thói quen thì bạn chỉ cần nhớ 2 điều:

+ Bắt đầu từ những việc nhỏ nhất ví dụ như viết 1 đoạn ngắn 100 chữ mỗi tuần thôi cũng được.

+ Kiên trì giữ nguyên thói quen dù có chán đi nữa thì bạn hãy viết về lý do tại sao bạn đang chán như vậy.

Thời gian bắt đầu xây dựng thói quen là thời điểm cần sự kỷ luật cao nhất, chỉ cần bỏ lỡ 1, 2 nhịp thôi là mình sẽ tốn công xây dựng lại. Tùy vào độ khó của mỗi thói quen thì sẽ có thời gian làm quen khác nhau, thế cho nên mình mới bảo là bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất.

Tại sao lại cần kiên trì, không phải mình bảo là làm vì thích sao? Lý dó là chỉ có những thứ làm đủ lâu thì mình mới học được nhiều và nếu không kiên trì thì sẽ không có chuyện gì thay đổi cả. Với lại trên chặng đường này mình được nhiều hơn là mất :))

Mình nói thói quen chính là động lực, bởi nếu bạn khiến việc viết trở thành thói quen rồi thì viết lách hàng tuần hay bất kể việc gì đều không khó nữa. Mỗi tuần trôi qua thì thói quen tốt đều vẫn được duy trì đều đặn. Khi cần làm điều đơn giản bạn cần đó là ngồi xuống và viết thôi, mình đảm bảo là chữ nó sẽ tự ra. Đôi lúc mình ngồi vào viết rồi nó dài quá nên phải xóa bớt cơ.

Có một mẹo nữa bạn có thể sử dụng để xây dựng thói quen đó là thực hiện thử thách cùng bạn bè có cam kết rõ ràng. Cái này mình cũng đang áp dụng thấy rất hiệu quả bởi có người đồng hành khá là vui.

Mình không nói trước được tương lai, có thể thói quen viết này sẽ dừng và thay thế bằng thói quen khác nhưng nếu đó là điều mình muốn thì chả gì phải ngại hay sợ tốn thời gian cả.

4. Càng viết càng hiểu bản thân

Hiện nay lượng thông tin trên internet cực kỳ lớn, mình có thể học được bất kỳ thứ gì hoàn toàn miễn phí. Nhưng vấn đề ở đây là khả năng phòng thủ của mình cực kỳ kém và có tâm lý FOMO nữa cho nên có một giai đoạn dài mình anti social media và tin tức để thanh lọc. Nhưng mà cũng chưa giải quyết được triệt để những gì mình tiêu thụ từ trước đó.

Phòng thủ kém thì đương nhiên bản thân không ổn rồi: So sánh người khác với mình, chạy theo hình mẫu lý tưởng, tin hoàn toàn theo lời của sách self-help, của một số “thầy” trên FB,…

Thời gian đó có tìm đến thiền hay đọc sách tích cực nhưng cũng chỉ giúp tâm mình bình an đôi chút chứ chưa xử lý bản chất vấn đề.

Thế là mình đến giai đoạn viết lách. Lý do mình tìm đến việc viết thì có nói ở trên rồi và mục tiêu ban đầu không phải để hiểu bản thân. Nhưng thật sự mà nói đến giờ những cái mình nhận được từ việc viết lách là rất lớn.

Mình nhận ra rằng từ trước tới nay mình chỉ nhận thông tin vào mà chưa cho thông tin ra. Thành ra một mớ lộn xộn trong cả ý thức lẫn tiềm thức. Đối với một số người thì việc nói là một dạng cho thông tin ra ngoài, nhưng mình thuộc dạng không hướng ngoại lắm cho nên viết lách là cách của mình.

Khi suy nghĩ được viết ra thì mình bớt nghĩ linh tinh hơn. Và khi viết ra mình sắp xếp suy nghĩ có trật tự trên giấy thì mọi thứ kiểu rõ ràng hơn trước mắt mình rất nhiều. Từ đó mình biết bản thân đang gặp vấn đề gì hay thiếu gì rồi tìm cách bổ sung và rèn luyện những phần còn thiếu thôi. Khi viết một bài với mong muốn cung cấp giá trị cho người đọc thì mình cũng cần tìm hiểu sâu hơn rồi tự nhiên mình lại được học nhiều hơn nữa và các mảnh ghép còn thiếu dần được bổ sung để hoàn thiện chính mình.

Dần dần từng bước một mình biết mình cần gì và làm gì tiếp theo, không còn thời gian đi so sánh với người khác nữa. Mình rất hay đọc lại bài mình viết và cảm thấy hay vãi á :)) Kể cả podcast mình làm nữa rồi nghe lại kiểu như một cách trò chuyện với chính mình vậy. Nghe có vẻ buồn cười thật nhưng mình thích điều này. Hì

5. Bắt đầu trước khi sẵn sàng

Trước đây mình khá cầu toàn cho nên mình sẽ luôn đợi một thời điểm hoàn hảo để bắt đầu :)) Và đương nhiên cái thời điểm đấy chả bao giờ đến với mình cả. Mình bỏ lỡ đi rất nhiều cơ hội và tất cả là do mình :))

Mình có thích viết không? Thật sự nếu so với chơi game thì mình thích chơi game hơn haha. Nếu mà mình thích viết thì mình sẽ đi theo nghề viết lách kiểu content marketing, nhà báo, nhà văn, nhà thơ hay tác giả sách rồi :)) Câu hỏi này vẫn là câu hỏi mở. Kiểu việc viết đối với mình là cách để mình đạt được lý do mình muốn thôi.

Trước đó mình sẽ chờ mua domain rồi mới viết, mua xong thì chờ thiết kế đẹp, thiết kế xong thì lại đi học cách viết sao cho người khác khen hay,… :)) Chả đi tới đâu cả. Người hướng nội có phải là người hay nghĩ quá vấn đề lên không nhỉ?

Rồi mình bỏ hết suy nghĩ và bắt đầu từ việc mình muốn làm rồi làm luôn thôi, đến đâu thì đến với lại mình chả có gì để mất cả cùng lắm về quê nuôi cá và trồng rau. Và tới bây giờ đã được 100 bài viết rồi đấy :)) Cả một chặng đường đấy nhỉ.

Những bài viết đầu tiên mình viết chả ra gì: rất ngắn, ít giá trị, khá ngáo, không có chiều sâu, rất lý thuyết, đạo lý vì toàn nghe ở đâu đó có gì hay là mình lại viết lại rồi ngại chả dám đăng. Đến giờ nhìn lại mình học được rất nhiều thứ không chỉ là về viết lách mà còn về thói quen, con người, bản thân, công việc, định hướng tương lai nữa,… Đương nhiên chặng đường này chả màu hồng lắm nhiều lúc cũng bí chả nghĩ cái gì để viết với mất hứng nhưng rồi cũng qua hết. Lần 1 chưa làm được thì lần 2, 3 thử lại.

Điều thú vị là bạn chỉ cần làm tới lần thứ 2 thôi thì đã cảm thấy sẵn sàng và kinh nghiệm đầy mình rồi. Những cơ hội hay may mắn trong cuộc sống không sinh ra và mất đi mà nó sẽ đến khi bạn đủ khả năng đón nhận nó thôi.

Mình có đọc được một câu nói khá hay đó là: “Thời điểm tốt nhất để trồng 1 cái cây là 20 năm trước. Thời điểm tốt thứ 2 là ngay bây giờ” (trong sách Sống thực tế giữa đời thực dụng)

Nói thật nhé: Tới tận bây giờ mình vẫn cảm thấy chưa sẵn sàng đâu vẫn còn rất rất nhiều điểm còn thiếu sót – ví dụ như bài này còn viết dài chẳng hạn haha :)) Hoặc gặp chuyện khác thì mình cũng như tấm chiếu chưa trải thôi.

Nếu không có bắt đầu từ những ngày mình chả ra gì cũng không có tới ngày hôm nay được. Mình biết tới giờ cũng chỉ là một cột mốc nho nhỏ thôi nhưng mình muốn lưu lại coi như là một món quà nhỏ cho bản thân.

Tại sao lại cần có việc gì đó làm ngoài thời gian giải trí? Vì việc giữ cho bản thân luôn bận rộn là cách giúp mình không suy nghĩ linh tinh nhiều, học được nhiều qua trải nghiệm thực tế cũng như cuộc sống có nhiều thử thách thú vị hơn :)) Cái gì dễ thì nó không có vui á.

Túm lại là bắt tay vào làm thì mới biết nó ra sao bất kể là podcast, youtube hay tiktok chứ chia sẻ trên cũng chỉ là trải nghiệm cá nhân mình thôi. Hy vọng bạn có thể có thêm cho bản thân được một điều gì đó có ích qua bài viết này.

Và đây là bài viết thứ 101 – bắt đầu 1 chặng đường mới. Cảm ơn các bạn đã đọc bài.

Chúc bạn một ngày tốt lành.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top