NƠI MÌNH MUỐN TỚI PHỤ THUỘC VÀO GÌ?

5/5 - (1 vote)

Cách làm mình luôn đúng cho đến khi mình sai.
Cách nghĩ của mình luôn đúng cho đến khi mình sai.
Kiến thức của mình biết luôn đúng cho đến khi mình sai.

Nghe mấy câu trên kiểu huề vốn nhỉ. Nhưng mình nghĩ rằng chỉ đến một thời điểm nào đó mình mới thật sự biết cách buông cái tôi xuống để học, để va vấp, để sai nhiều hơn.

Xã hội đặt lên cho mỗi người hàng trăm cái tiêu chuẩn khác nhau kiểu phải vừa xinh, vừa giỏi, vừa kiếm được nhiều tiền, vừa hiểu về kinh tế, vừa biết cách đầu tư, vừa tinh tế, vừa thân thiện, vừa tử tế, vừa biết đối nhân xử thế, vừa có gia đình hạnh phúc, vừa có con cái giỏi giang, vừa có cuộc sống nhẹ nhàng,…

Nghe thôi đã thấy mệt rồi đúng không? Liệu rằng mình nên phớt lờ nó hay đối diện với nó. Đầu tiên thì mình đã chọn cách phớt lờ nó, rồi một thời gian sau mình chọn cách đối diện với nó, còn bây giờ thì mình học cách đối diện với bản thân để hiểu điều mình thực sự cần là cái gì.

Hôm qua mình có đi gặp 1 người bạn, bạn ấy nhắc cho mình nhớ 1 câu đó là: “Cuộc sống sẽ luôn chúng ta những bài toán và bắt chúng ta giải quyết nó đến khi xong rồi thì lại tiếp tục cho bài toán khác”

Có những người thì chọn cách delay việc giải những bài toán, có những người thì chọn cách lao đầu vào giải bài toán và càng ngày càng đẩy mình ra giới hạn xa hơn, và mỗi khi giải toán đâu có dễ dàng, có những bài toán giải 1 lần đã xong, có những bài toán cả chục lần mới xong, có những bài toán cả một đời cũng chưa hiểu. Mỗi lần chúng ta giải được một bài toán thì đó là những lần chúng ta tự tin hơn một chút, giỏi hơn một chút, biết nhiều hơn một chút. Và để đối diện với bản thân, để thật sự hiểu bản thân cần cái gì thì không còn cách nào khác là giải càng nhiều bài toán càng tốt (hay nói cách khác là càng trải nghiệm, va vấp càng nhiều càng tốt).

Mình lấy ví dụ cho bạn dễ hình dung nhé:

Một người có nhiều tiền có phải là một người có nhiều tiền không? Không hề. Mọi người đều hiểu rằng phía đằng sau đó là kiến thức, tư duy, kinh nghiệm, kỹ năng, mối quan hệ,… Nhưng có 1 điều mà không nhiều người (và mình) nhận ra đó chính là sự tích lũy.

Những áp lực từ xã hội mà mình có đề cập phía trên khiến cho hầu hết mọi người bị cuốn vào vòng xoáy “cần nhanh chóng đạt được”, tức là phải đạt được thứ gì đó ngay và luôn để không còn áp lực đó nữa. Muốn kiến thức? Đi học khóa học, muốn tư duy? Đi hỏi người khác, muốn kinh nghiệm? Nghe tư vấn từ người khác, muốn kỹ năng? Đi học khóa học,… để rồi về áp dụng nhưng không thấy ra kết quả luôn rồi tự trách bản thân. Muốn nhanh nhưng lại lâu. Thay vì giải bài toán của chính mình thì sẽ nhờ người khác giải hộ và vòng lặp đó cứ tiếp diễn như vậy. Mình đã từng như vậy chứ không phải mình nói ra để nói mình hay ho gì, bây giờ mình vẫn còn vòng lặp đấy thôi nhưng đỡ hơn hồi trước.

Cái sai của mình lúc trước đó là không hiểu về sự tích lũy. Sự tích lũy là quá trình rất lâu và rất khó. Có một câu khá hay để nói rõ ý này đó là: “May mắn luôn công bằng với tất cả mọi người”. Nếu 1 người may mắn có được một cơ hội đầu tư tốt thì không phải họ may mắn mà họ đã từng đầu tư thất bại nhiều lần, đã từng mất rất nhiều tiền, đã từng trải qua nhiều công việc, đã từng bị lừa, đã từng học những thứ đơn giản nhất như tiền là gì,… Nói cách khác là cách họ nhìn 1 sự vật, sự việc hoàn toàn khác với cách mình nhìn, cho nên họ nhìn vào kia là cơ hội thì mình sẽ nhìn vào đó là rủi ro, kiểu vậy.

Cách mình giải bài toán này sẽ khác hoàn toàn so với cách mình giải bài toán khác, cho nên như mình nói ở đầu bài viết đó là mình luôn đúng cho đến khi mình sai. Cái “tôi” là một trong những rào cản lớn nhất khiến bản thân mỗi người khó phát triển được. Bởi nó sẽ đóng vai trò như một lớp bảo vệ chúng ta đi ra khỏi vùng an toàn, nó sẽ phản ứng mạnh đối với các tác nhân làm hại nó và đây là bản năng tự nhiên của con người từ thời xa xưa. Cái “tôi” là tổng hòa những cái đúng theo góc nhìn của mỗi cá nhân (tùy theo môi trường, trải nghiệm, các mối quan hệ mà mỗi người đã trải qua).

Đối với mình thì sẽ có thời gian mình bỏ cái “tôi” xuống để giải toán, để phát triển, có thời gian thì mình sẽ cầm nó lên để bản thân được nghỉ ngơi. Như bài viết trước mình nói về việc sống trọn vẹn tức là mình cần nỗ lực hết sức thời điểm hiện tại vậy là đủ. Nỗ lực hết sức ở đây không có nghĩa là thức đêm thức hôm, cày liên tục không ngừng nghỉ mà đó là định nghĩa của mỗi cá nhân. Chỉ cần họ cảm thấy trong hôm nay nỗ lực rồi vậy là đủ, chỉ cần họ không cảm thấy mâu thuẫn khi một thời gian sau cảm thấy bản thân vô dụng yếu kém là được. Bởi khi sống trọn vẹn thì dù kết quả có ra sao đi chăng nữa thì mình vẫn cảm thấy lòng an yên vì mình đã nỗ lực.

Cho nên mình nghĩ rằng không bao giờ có cái gì nhanh mà đạt được cả, đó là cả một quá trình tích lũy rất dài. Mỗi người sẽ có một thời gian khác nhau, hay nói vui là mỗi người sẽ có một vũ trụ khác nhau bởi chỉ cần cách nhìn khác nhau thì hành động cũng đã khác nhau rồi. Có người đến bước 3 đã cảm thấy thỏa mãn và dừng lại rồi, có người thì tới bước thứ 10 vẫn muốn leo tiếp. Ai mà chẳng biết trèo cao ngã đau nhưng cái đau ấy những người đó lại cảm thấy vui sướng vì họ đã ra khỏi vùng an toàn, đã phát triển hơn bản thân rất nhiều, nhiều lần đau thì những lần về sau đỡ đau hơn.

Bình an là sống thật với chính mình, nỗ lực vì bản thân, hiểu bản thân cần gì. Còn không có bất kỳ khái niệm nào trong xã hội đúng cả, nó có thể đúng với người này mà không đúng với người khác. Suy cho cùng mình nghĩ rằng cái duy nhất đúng đó chính là những quy luật cuộc sống mà ai cũng biết kiểu luật nhân quả, luật tuần hoàn, luật bù trừ, luật hấp dẫn,…

Nếu có một thứ gì đó bạn cần, một mục tiêu gì đó bạn muốn thì đơn giản là giải từng bài toán trên chặng đường đó cho đến khi đạt được thôi hay nói cách khác là tự vận hành cuộc sống của mình. Còn những gì vận hành xung quanh mình cứ để nó như bức tranh để xem và học hỏi từ đó. Mình thấy mọi thứ đơn giản cũng chỉ có vậy, mình không biết thì mình học, mình còn kém thì mình cần làm nhiều hơn, mình muốn thứ này thứ kia thì cần cho nó thời gian không có cái gì nhanh mà đạt được cả, còn mình mệt thì mình nghỉ để hồi sức đi tiếp.

Mình sẽ luôn đến được nơi mà cái tầm của bản thân mình với tới được ^^

Vậy ha. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết. Chúc bạn một ngày cuối tuần bình an.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 172
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top