SUY NGHĨ VỀ CHUYỆN CHIA SẺ

5/5 - (1 vote)

Có 1 câu hỏi mà mình đã từng nghe ở 1 podcast rằng là: Khi 1 người viết bài/ sách liệu có phải họ đang muốn thể hiện cái tôi của mình ra để được người khác thừa nhận? Câu hỏi này mình nghĩ nó tương tự với tất cả những gì mà một người thể hiện ra bên ngoài như hành động, lời nói, biểu hiện tính cách, cảm xúc,… đối với người khác.

Khi mình viết bài như thế này thì đã có lần mình từng nói rằng mình viết để chia sẻ cho người khác cũng như để giúp mình nhớ sâu hơn những bài học/ trải nghiệm. Nhưng liệu mình đã thực sự thừa nhận suy nghĩ của chính mình khi nói ra những điều đó? Liệu rằng đó chỉ là mặt tốt mà mình muốn người khác nhìn vào? Hay liệu rằng mình đang chỉ thể hiện cái tôi?

Nếu mình đứng dưới phương diện chia sẻ thì phần nào đó là muốn chia sẻ góc nhìn cá nhân (hay nói cách khác là cái tôi) cho người khác. Cứ cho rằng nhiều khi mình sẽ cố gắng tránh những yếu tố cá nhân nhiều nhất đi – nhưng giờ mình lại thấy rằng việc “cố gắng tránh” nó cũng là một biểu hiện của cái tôi rồi :)) Trời má. Nghe rối đúng hem. Nghe tiếp nhá, yên tâm sẽ đỡ rối hơn.

Thật ra ban đầu mình nghe câu hỏi từ podcast thì mình cũng nghĩ đơn giản là không phải đâu, chỉ đơn giản là câu hỏi vu vơ theo kịch bản chương trình thôi. Nhưng rồi cho đến khi cái tâm của mình không yên tĩnh thì chính câu hỏi đó giúp mình thấy được nguyên nhân thật sự phía sau là gì.

Mình đã từng viết những bài nghìn like, nghìn share, mình cũng đã từng viết những bài chả ai quan tâm (chỉ với 1 like của chính mình). Rồi mình cứ nghĩ rằng mình đã qua cái thời quan tâm đến mấy cái thứ phù phiếm ảo như like share cmt rồi. Nhưng không :)) Mặc dù mình thừa nhận rằng mình không để tâm việc người ta có like (hay đọc) bài viết, nhưng mình lại thấy rất vui khi bài viết của mình được nhiều like, share. Như vậy cái tâm của mình đang không yên tĩnh hay nói cách khác đây là tâm tham (tham được sự thừa nhận của người khác khi thể hiện cái tôi).

Niềm vui về cái tâm tham này nó sẽ luôn đi kèm với mặt trái của nó. Có ánh sáng sẽ có bóng tối. Mặt trái của nó là mình không đạt được sự thừa nhận người khác thì mình sẽ không vui. Ở trên mình có nói rằng mình không quan tâm, nhưng có lẽ rằng mình đang né tránh nó thay vì đối diện. Việc né tránh lần 1, lần 2 không sao nhưng có vẻ như nếu hàng chục bài liên tục như vậy chắc sẽ vắt kiệt năng lượng của mình mất.

Mình nghĩ rằng chỉ khi mình có cảm xúc bình thường với bài viết nghìn like thì mình sẽ có cảm xúc bình thường với bài viết không ai quan tâm. Lúc đó mình mới có thể thật sự buông được cái tâm tham của mình.

Ở đây mình không hề phản đối cảm xúc vui vẻ, hân hoan, hạnh phúc. Với mình đây là những cảm xúc rất quý giá và đáng trân trọng. Mình chỉ đang nói đến phạm trù niềm vui đi kèm với cái tâm tham của mình trong bài viết này thôi. Hoàn toàn có niềm vui có thể đi riêng lẻ được, khi mà chỉ khi nó xuất phát từ chính bên trong mỗi người (có thời gian mình sẽ viết bài sâu về niềm vui).

Nhu cầu thể hiện cái tôi và mong muốn sự thừa nhận của người khác về việc viết bài hay những khía cạnh khác trong cuộc sống vẫn còn tồn tại ở mình. Chỉ đơn giản nó tồn tại dưới một lớp tinh vi hơn mà mình bỏ qua, có vẻ như thiên kiến xác nhận (confirmation bias) nó giúp mình không nhìn thấy những thứ mà mình không muốn thấy. Kiểu như mình cho rằng viết bài được nhiều like thì vui còn không được thì không quan tâm nhưng thật ra lại quan tâm vãi ra :))

Mình lấy thêm 1 ví dụ nữa ha.

Khi mình hoàn thành tốt hoặc vượt bậc một công việc nào đó thì được sếp khen – lúc này mình rất vui. Khi mình chưa hoàn thành tốt một công việc nào đó thì sếp không nói gì (tức là không khen – đương nhiên) – lúc này bên ngoài có vẻ như là ừ mình làm không tốt nên sẽ cố gắng lần sau, nhưng nếu để dừng lại thừa nhận thật lòng thì vẫn có sự trách cứ bản thân vì không làm tốt. Và ngày qua ngày nó cứ dồn lại để bào mòn năng lượng và tâm trí của mình. Sau đó dù cho công việc có tốt, được sếp khen thì cái vết sai đấy vẫn còn bởi mình không thực sự đối diện với nó mà lựa chọn lờ đi. Rồi tiếp sau đó luôn luôn cố gắng đẩy mình ra cái mức luôn hoàn thành tốt công việc một cách hoàn hảo (1 điều bất khả thi).

Có vẻ như nó là tâm lý được xây dựng từ thời còn bé. Con cái được điểm 10 bố mẹ sẽ khen và cho quà, còn không được thì thôi – không thương yêu nữa. Một tình thương có điều kiện, bắt buộc con cái luôn phải cố gắng vào những cái vòng lặp không phải vì một mục tiêu của bản thân mà là vì điều kiện vô hình trong tiềm thức.

Ranh giới rất mong manh.

Liệu mình có nhận ra được mình vẫn còn bị phụ thuộc từ bên ngoài nếu không có câu hỏi từ podcast đó? Đó có thể là duyên của mình hoặc cũng có thể là thời điểm thích hợp đến với mình hoặc cũng có thể là bài toán mình cần giải. Cái ranh giới mong manh đó cũng chính là lý do mà mình thấy rằng có rất nhiều thứ mà nếu lỡ bỏ qua một vài lần thì nó sẽ tuột dốc không phanh. Đơn cử như việc chơi xổ số thì nếu lời đậm 1 lần hoặc thua nhiều lần thì luôn có xu hướng chơi tiếp rất lâu về sau: 1 là để lời thêm, 2 là để gỡ gạc – nó như 1 vòng xoay mà người ngoài cuộc khó lòng can thiệp được.

Tâm tham chắc sẽ là đại diện cho 1 trong 7 tội lỗi của con người. Mình là một người bình thường và mình sẽ trải qua hết những tội lỗi đó. Nghe từ tội lỗi có vẻ nặng nề – đây chắc cũng là cái định kiến mà xã hội cho rằng cái xấu là cái không tốt. Mình thì thấy mấy chuyện đó bình thường mà thậm chí nó còn là điều tốt đối với mình. Nên gặp càng sớm càng tốt. Mình nghĩ rằng con người phải trải qua những tội lỗi mới hiểu, cảm, thụ được để rồi trưởng thành, điềm tĩnh, biết kiềm chế, hiểu chính mình hơn được.

Có 1 thứ mình nghĩ có thể thay thế cho câu hỏi podcast trên để giúp mình nhận ra chặng đường này, cũng như là điều hiếm xảy ra ở xã hội hiện đại đó chính là: Thời gian tĩnh nhìn lại bản thân. Bạn chắc cũng từng nghe nhiều người lên núi và rời xa mạng xã hội, các thiết bị điện tử đúng không. Đây chính là cách để có thời gian tĩnh mà những người đó cần. Thật ra thì không nhất thiết phải đi xa hay lên núi nhưng chính vì tâm của mỗi người cực kỳ khó tĩnh lặng dù cho là ở trong nhà hay ra quán cà phê không người hay thậm chí dù là tập ngồi thiền đi chăng nữa.

Bây giờ bạn thử mình một chuyện là ngồi yên không làm gì xem thử thời gian tối đa bao nhiêu lâu (không cần ngồi thiền mà chỉ cần ngồi yên, không nghe nhạc, không xem phim hay làm bất kỳ gì khác). Thời gian càng ngắn chứng tỏ tâm càng không tĩnh. Tùy vào mong muốn của mỗi người mà có sự tập luyện phù hợp, đến một lúc nào đó mình nghĩ rằng lượng đủ thì chất sẽ đổi – dù cho ở nơi đông người bạn vẫn có thể tự có thời gian tĩnh được. Mình tin 1 điều rằng tâm mà không tĩnh thì 7 tội lỗi nó sẽ nhảy tung tăng trước mặt luôn á :))

Mình là người vô thần, không theo tôn giáo nào, không xem bói toán tử vi tướng số, không xem tarot, chiêm tinh. Với mình những thứ này thì cái cội nguồn của nó là giúp con người tránh tội lỗi và hướng thiện. Có rất nhiều người tin vào những cái đó và mình hoàn toàn tôn trọng, không có định kiến. Niềm tin nếu đặt vào đúng nơi thì dù có là ở đâu thì đều tốt, đây có thể là điểm tựa vững chắc cho rất nhiều người (ví dụ như bà với mẹ mình chẳng hạn). Còn với mình thì cố gắng tập trung vào bản thân, vì dù gì đây là thứ duy nhất mình có thể kiểm soát và thay đổi cũng như đồng hành với mình đến cuối mỗi chặng đường.

Mình hy vọng rằng bạn nhận được một điều tích cực từ bài viết của mình ha.

Chúc bạn một buổi tối tốt lành.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 172
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top