TẠI SAO MÌNH THÍCH PHÁT TRIỂN CHẬM

5/5 - (1 vote)

Chiến dịch Learn On Tiktok thật sự rất thành công tính tới thời điểm hiện tại. Ở đây là thành công trên phương diện Tiktok đã thu hút được lượng lớn đông đảo người quan tâm vào app của họ để xem.

Để cho chiến dịch này thành công thì bao gồm nhiều yếu tố lắm nhưng có một vài điểm mà khiến nó thu hút như vậy. Thứ nhất là nội dung phải nói là hấp dẫn và được đầu tư về hình ảnh lẫn âm thanh. Thứ hai chắc bạn cũng biết rồi đó là thời lượng ngắn (tối đa là 3 phút). Thứ ba là chủ đề chính ở đây về học tập – cái mà ai cũng mong muốn.

Mình có làm được những nội dung như này không? Mình làm được. Nhưng sự thật là nó không hợp với mình :))

Bây giờ quay trở lại công cụ tìm kiếm là Google thì có một lượng tìm kiếm những từ khóa rất lớn liên quan tới những cụm từ như: “… nhanh nhất”, “… trong 3 ngày”, “… trong 5 ngày”, “… ngay lập tức”, “… sớm nhất”,… Xu hướng của con người sẽ tìm tới cách nhanh nhất để đạt được thứ gì đó. Nếu không tìm được thì … đợi đến lúc nào tìm được thì mới làm. Việc chạy theo như thế này không những không tiết kiệm thời gian mà còn làm cho mình tốn rất nhiều thời gian bởi những thứ này thường không mang lại kết quả gì.

Và Tiktok đã rút thời gian đó xuống còn 3 phút, 1 phút thì ai mà chẳng thích. Mình không nói chuyện này là đúng hay sai. Về khía cạnh giải trí thì Tiktok đã đóng đúng vai trò của nó, nhưng về khía cạnh học tập thì mình không hợp lắm.

Kiến thức mới luôn luôn là chất gây nghiện đối với mình. Mình cũng có thử lướt Tiktok để xem những video thuộc chiến dịch này thì phải nói không thể rời đi được. Đến đây bạn có thể nghĩ sự đánh đổi sẽ là thời gian? Câu trả lời là không phải vậy, sự đánh đổi ở đây sẽ là cho mình tâm lý mong muốn mọi thứ mình học sẽ luôn dễ dàng và nhanh chóng như vậy. Thậm chí còn bị tâm lý FOMO nữa vì xem hết cái này lại muốn xem cái khác để không bỏ lỡ “kiến thức”, để không thua kém “người nào đó” – người mà mình chưa bao giờ gặp.

Mình nghĩ là mình biết rồi nhưng 3 phút x 100 video khác nhau cũng chưa thể cho mình thứ gì đó được. Mình còn chưa nói đến tính xác thực thông tin ở người làm nội dung. Nhưng đây là xu hướng của nền tảng, xu hướng tâm lý tự nhiên của con người cho nên đây đơn giản là 1 vòng tròn cung cầu bình thường thôi :)) Phải công nhận những người làm nội dung trên Tiktok họ rất giỏi nhưng mình đóng vai trò là Viewer và có ảnh hưởng không tốt nên mình đi ra thôi :))

Mà nói đúng hơn ở các mạng xã hội khác như FB, Insta hay Youtube thì phần lớn phục vụ vẫn là cho nhu cầu giải trí, còn về học tập thì không nhiều lắm. Nhưng cái không đúng ở đây là từ trước tới giờ bản thân mình thường dành nhiều thời gian cho các nền tảng này hơn những cái khác (kiến thức thông thường sẽ nằm trong sách và các website). Mình đâu thể thay đổi được nền tảng đâu, cái mình thay đổi được là cách mình sử dụng nền tảng thôi.

Mình đã nhận ra được những điều trên trước kia chưa? Mình chưa :)) Chỉ trong thời gian từ khi bắt đầu viết Blog mình mới nhận ra thôi, kiểu bây giờ muốn cảm ơn bản thân vì đã đặt tay xuống viết những bài đầu tiên vậy :)). Cái sự thật đằng sau của kiến thức thực sự đó là nằm ở chiều sâu, mà muốn đi sâu thì càng phải bỏ thời gian càng nhiều. Kể cả việc thực hành kiến thức cũng vậy: “Trăm hay không bằng tay quen.”.

Tại sao mình lại thích phát triển chậm?

Ai cũng bảo rằng để biết mình hợp công việc nào hay không thì phải thử rồi mới biết đúng không? Đúng là như vậy :)) Điều này có tốn thời gian không? Chắc chắn tốn và tốn rất nhiều là đằng khác. Vậy có cách nào nhanh hơn không? Mình không biết :)) Cách nhanh hơn thì mình nghĩ sẽ là thử sớm hơn thôi.

Ví dụ mình viết bài viết đầu tiên rồi bài viết thứ 2, thứ 3,… mà viral rồi được booking quảng cáo, được trả tiền này nọ thì mình có thích không? Mình thích chứ vì có tiền, vì nghĩ rằng mình có khả năng mà? Nhưng với mình thích với hợp là 2 phạm trù khác nhau. Nếu nhìn thẳng ra là mình đang thích vì mình viết ra có hiệu quả, mình có tiền chứ mình hợp viết lách hay không thì chưa biết :)) Như mình đã nói đó là khi 1 công việc làm đủ lâu thì mới biết là hợp hay không được.

Nhưng một khi đã đi vào cái vòng xoáy của tiền bạc thì việc viết lách sẽ trở thành công cụ không hơn không kém. Nếu mình vào vòng xoáy này mình có thoát ra được không? Rất khó vì khi đã gắn với tiền rồi thì còn rất nhiều yếu tố đi sau đó nữa. Đó cũng chính là lý do nhiều hot girl, ca sĩ, nghệ sĩ nổi tiếng rất nhanh nhưng sau đó họ lại không chịu được áp lực từ cộng đồng mạng vì như vậy.

Tính tới giờ mình viết cũng khá nhiều rồi. Vậy việc viết lách có phải việc mình thích hay không? Thực sự là mình không để ý lắm, với mình viết lách chỉ là công cụ của mình thôi :)) Cái mình thích đó là mình muốn chia sẻ và mang đến năng lượng tích cực cho người khác, đó có thể nói qua podcast, có thể lắng nghe, trò chuyện, hiện tại thì là viết lách như thế này :))

Việc phát triển chậm cho mình thời gian để học hỏi nền tảng một cách vững chắc mà không phải chạy theo một cái mục tiêu gì to lớn nào đó hay phải theo quan điểm của xã hội đặt ra. Đi từ một nền tảng vững chắc lên thì khó bị lung lay bởi thông tin bên ngoài lắm :)) Vì mình đã hiểu vấn đề nó nằm ở đâu rồi. Và nếu trên chặng đường này mình thấy không hợp mình cũng có thể chuyển hướng một cách từ từ được.

Một cái quan trọng là khi phát triển chậm mình hiểu được ý nghĩa của sự thành thạo. Không có cái gì giỏi mà không cần thời gian cả.

Trước kia mình vội vã học đây học đó, học thầy nọ thầy kia nhưng vẫn không thể khá khẩm lên được :)) Hóa ra mình đang chạy theo bằng cấp, danh dự (đó là khi học xong sẽ được nhận chứng chỉ này nọ) hoặc là chạy theo cho bằng bạn bằng bè, nhưng không biết rằng đây là những thứ chả có ý nghĩa gì nếu không phải giá trị thật sự của mình.

Trước đó mình vẫn nhận ra được điều này nhưng mình vẫn tiếp tục đi học theo bạn, theo bè vì sao? Vì mình có cảm giác được đồng hành :)) Không cần biết là sau khi học như thế nào, chỉ cần biết là trong khi học là mình ngang ngửa với những người tham gia rồi :)) Hơi bị ảo tưởng thời đó. Nhưng sự thật đằng sau đó là để học sâu hơn hay ứng dụng vào thực tế thì ngoài tự lực cánh sinh ra thì không còn cách nào khác cả :)) Chả ai bảo mình ngoài bản thân mình hết.

Giờ thì mình vẫn đi học thôi, sự học là không bao giờ dừng lại nhưng mình không học tràn lan nữa :)) Cái nào cần thì mình sẽ học rồi cố gắng tiếp thu và ứng dụng kiến thức nhiều nhất trong khả năng của mình.

Để biết cách làm 1 podcast thì chỉ cần xem 1 video dài 20 phút trên youtube. Nhưng để làm ra 1 podcast thì mình cần rất nhiều thời gian để thu âm, chỉnh sửa, chèn tiếng. Và để tự tin thu podcast mà không vấp thì cần trải qua rất nhiều lần thu âm mới được.

Để làm 1 cái website thì chỉ cần xem 1 video hướng dẫn dài 30 phút trên youtube. Nhưng để khiến cho website đó hiển thị trên Google với từ khóa mong muốn thì mất từ 6 tháng đến 1 năm không chừng :))

Sau 20-30 phút xem youtube hay đọc xong 1 cuốn sách thì việc bắt tay vào làm không ai khác ngoài mình cả thôi :))

Trước kia thì mình thường thiếu kiên nhẫn bỏ cuộc rất sớm vì thấy không ra kết quả mặc dù nghĩ là làm đúng từ A-Z rồi :)) Nhưng rồi sau mới biết rằng là mình chưa hiểu đúng và cũng chưa có khả năng làm đúng. Ngây thơ thật.

Có 1 đoạn trong 1 cuốn sách mình thấy khá hợp với bài viết này:

“Trước khi đi học đạo thì thấy núi là núi, sông là sông

Trong khi đi học đạo thì thấy núi không phải là núi, sông không phải là sông

Sau khi đi học đạo thì thấy núi là núi, sông là sông”

Góc nhìn trước và sau khi học đạo nếu nói ra mặt chữ thì giống nhau nhưng về bản chất bạn có thể hiểu được là nó hoàn toàn khác nhau rồi. Nhưng sự khác nhau đó cần rất nhiều thời gian mới có được.

Khi mình đủ kiên nhẫn để phát triển chậm 1 kỹ năng hay 1 kiến thức thì mình sẽ có tâm lý chuẩn bị cho những kỹ năng hay kiến thức mới khác. Chuẩn bị một tâm lý đúng trước khi bắt đầu sẽ cho mình tiết kiệm được rất nhiều thời gian cưỡi ngựa xem hoa.

Đương nhiên đối với bất kỳ một kỹ năng nào thì khi mới học hay làm đều phát triển rất nhanh và ai cũng hứng thú nhưng rồi sẽ đến giai đoạn mọi thứ như dừng lại. Đây là giai đoạn mà cần sự kiên nhẫn một thời gian dài tiếp thì tre non mới phát triển lên tiếp được.

Với mình khi thành thạo một kiến thức nào đó là khi mình có thể hướng dẫn một người chưa biết gì một cách dễ hiểu nhất tất cả những gì mình biết :)) Thật sự phải rất lâu mới làm được như vậy.

Sao nhiều người họ thành công sớm vậy? Có cách nào nhanh hơn không? Có lối tắt nào không? Với mình thì không còn cách nào khác ngoài phát triển từng bước một cả. Những người họ có được những thứ họ muốn thì chắc chắn họ đã phát triển từ trước mình cả chục bước rồi :)) Đến lúc họ có gì đó rồi mình mới bắt đầu tập đi thì sao mà bắt kịp được :)) So sánh hơi khập khiễng rồi. Ai như nào kệ họ hoy.

Kể cả họ có chỉ cho mình cách A B C gì đó thì mình cũng phải đi từ 1 đến n thì mới được :)) Chả nhanh hơn là bao đâu. Mỗi người có hoàn cảnh, môi trường, mối quan hệ, tính cách riêng mà kết hợp lại thành một tổ hợp các diễn biến khác nhau rồi :))

Nhưng đây mới chính là điều thú vị của cuộc sống. Khi không ai giống ai cả thì chúng ta sẽ có những câu chuyện khác nhau để kể với nhau :)) Chính những câu chuyện mới tạo nên sự kết nối giữa con người với con người đúng không ^^

Chậm mà chắc ha. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 181
5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Bài viết liên quan

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top