VIẾT VỀ VIỆC VIẾT

5/5 - (1 vote)

Nếu để giữ lại chỉ 1 thói quen qua cho năm sau thì mình sẽ chọn là việc viết lách. Để nói việc bắt đầu viết từ lúc nào thì là từ rất rất lâu rồi, nhưng để mà nói nghiêm túc viết thật sự thì chỉ trong năm nay thôi. Ngay cái thời điểm mình mở google docs lên viết những dòng này thì mình có tổng lại số lượng những bài viết trong năm nay, do mình viết xong thì đưa lên website riêng cho nên mình biết số lượng là bao nhiêu. Thì tổng cộng số lượng bài viết năm nay của mình là 147 bài viết – đúng ngày sinh của mình luôn :)) Xem như kết thúc năm dương lịch với một kết quả khá là bất ngờ.

Lý do tại sao mình lại chọn việc viết lách?

Trước khi mình bắt đầu viết nghiêm túc thì đã có rất rất nhiều sách báo, người viết lách nói rằng việc viết sẽ giúp bản thân mình nhiều điều hơn mình nghĩ. Lúc đó mình kiểu, ừ biết vậy nhưng mình thích trải nghiệm bên ngoài nhiều hơn, còn viết lách mình đánh đồng với viết nhật ký và mình nghĩ điều này chỉ có con gái làm thôi.

Tiếp sau đó thì kiểu tư duy cũng mở dần và mình cũng muốn thử chuyện viết lách, bắt đầu bằng việc viết nhật ký và mình nhận ra rằng … thật ra nó cũng không giống như lời đồn thật, nó cũng chả giúp ích gì mình nhiều. Điều này lại càng giúp khẳng định thêm niềm tin cho mình rằng là việc viết lách chỉ làm tốn thời gian. Và mình sau đó cũng bỏ luôn chả viết thêm gì nữa.

Và cho đến vào khoảng đầu năm nay thì mình muốn viết lại. Lý do tại thời điểm đó là mình muốn học thêm kiến thức mới cho nên mình cần viết như 1 cách để ghi nhớ kiến thức. Nhưng cũng chỉ được 1 lúc mình lại lười viết bởi việc viết này không đem lại tiền, không có deadline, không mang lại giá trị gì đáng kể,… (thực ra lúc đó mình cũng chỉ tìm lý do để dừng viết thôi). Lúc đó thì mình đã thử thách bản thân một chút đó là cam kết việc viết lách này với 1 đồng nghiệp ở công ty (và chị ấy cũng viết lách như mình), 1 tuần có bao nhiêu bài, 1 tháng có bao nhiêu bài, không viết thì phạt tiền, kiểu kiểu vậy.

Lý do thời điểm này chuyển qua việc thử thách bản thân :)) Tức là mình muốn xem giới hạn của mình đến đâu, đến lúc nào mình chán? vì sao mình chán? đến lúc nào mình sẽ bỏ cuộc? và vì lý do gì? Ban đầu lúc bắt đầu thử thách mình hiểu rằng không có chuyện gì dễ dàng cả cho nên mình đặt mục tiêu nhỏ, dần dần khi quen thì mình đặt những mục tiêu lớn hơn. Cái hay của việc làm cùng người khác là mình không thể cắn lưỡi cho qua kiểu thôi tuần này không làm thì tuần sau làm được. Làm như vậy mất hết uy tín với lại mất vui haha.

Rồi dần dần mình viết được nhiều hơn và chia sẻ ở các group lớn thì được cộng đồng đón nhận, mình khá bất ngờ chuyện đó. Mình làm marketing cho nên mình cũng muốn tăng người theo dõi mình chứ. Lúc này lý do và động lực đến từ bên ngoài tức là sự hưởng ứng cộng đồng. Nhưng chuyện này đã dẫn đến một hệ quả đó là chắc chắn sẽ có những bài chả ai quan tâm. Và mình lại tự đặt câu hỏi rằng liệu mình có nên viết tiếp hay không. Thực ra giai đoạn này nó ngắn thôi vì mình đã hiểu ra rằng yếu tố bên ngoài nó không phải là thứ mình có thể kiểm soát được.

Sau thời gian này mình không đi đăng các nhóm lớn nữa, mình kệ, mình chỉ viết đơn giản là vì mình đang tận hưởng quá trình lúc mình viết thôi. Mình chỉ đăng trang cá nhân và đăng 1 nhóm 3k người vậy thôi. Và mình cứ viết cứ viết vậy.

Có một điều đặc biệt mà mình nhận ra được cho đến thời điểm này đó là việc viết lách cũng giống như một cách để vả (một cách thường xuyên) vào mặt mình vậy. Lý do tại sao mình lại nói thế? Đó là để viết được thì mình cần có trải nghiệm, mình cần có kiến thức. Nếu mình không có ý tưởng, không có câu từ để viết tức là mình đang đứng một chỗ, không có trải nghiệm, không học hành, không phát triển gì sất. Cứ mỗi khi qua một tuần mới là mình cần phải biết mình viết về chủ đề gì và chủ đề đó cần những kiến thức gì. Và nếu không học thì mình sẽ không viết được, và không viết được tức là mình bỏ cuộc. Giờ mình mới thấm được không phải cứ thích là có thể kiên trì lâu bên được, thực sự cần phải nghiêm túc và kỷ luật với những gì mình theo đuổi.

Tại sao mình lại viết bài dài?

Viết lách được có làm được content writer hay copywriting không? Mình không biết bởi 2 công việc (hay các dạng viết khác) này nó là nghề nghiệp chứ không đơn thuần là chỉ viết không thôi. Mà cần phải học, hiểu, thực hành rất nhiều mới có thể làm tốt được. Với mình thì bây giờ mình không đi theo 2 con đường đó (sau này mình không biết, mình không đoán trước được tương lai). Lý do mình kể ra 2 công việc này bởi bài viết của nó không dài và xu hướng đọc bài trên social thường ngắn, còn bài dài thì phù hợp với blog hơn. Bây giờ thì chính ra mình đăng trên social là chính còn trên blog chỉ là để lưu trữ.

Trung bình các bài viết của mình sẽ rơi vào 1500-2500 từ hoặc có những lúc lên 4500 từ, viết thì mình sẽ mất trung bình tầm ~2h gì đó. Có nhiều người bảo mình viết ngắn đi, thực ra là mình có những bài viết ngắn đó chứ, kiểu series tự học hay learn marketing trung bình tầm 800 từ chẳng hạn.

Nhưng hầu hết các bài viết thì xu hướng mình thích viết dài hơn. Có 2 lý do chính:

+ Mình muốn khai thác sâu vào vấn đề, mình sẽ tự phản biện chính mình bằng cách tự đặt ra câu hỏi và trả lời. Để làm được như vậy bắt buộc mình phải tự học, trải nghiệm thì mới có thể viết được.

+ Mình muốn đem lại giá trị đến với người đọc. Thời gian mỗi người đều rất giá trị cho nên việc họ bỏ thời gian đọc bài viết của mình thì mình cũng phải đem lại giá trị tương ứng.

Cho đi tức là nhận lại. Lý do mình thích làm marketing cũng chính là vì vậy, mình thật sự muốn đem lại giá trị thật cho người khác, chứ không phải là những thứ phù phiếm bên ngoài.

Mình đương nhiên hiểu một chuyện rằng những bài viết dạng này sẽ kén người đọc hơn. Nhưng việc nhiều người theo dõi không phải việc mình đặt lên hàng đầu. Giá trị cốt lõi mà mình hướng tới đó là làm thế nào để đem lại giá trị cho người khác trên mỗi bài viết nhiều nhất có thể. Dù chỉ một người có thêm một góc nhìn thú vị sau khi đọc bài viết của mình thì như vậy mình cũng đã vui lắm rồi.

Dần dần mình thấy các dạng bài viết dài và giá trị càng ngày càng ít, chỉ năm trước thôi thì spiderum hay các nhóm trên fb thì cộng đồng viết lách khá mạnh nhưng năm nay dần dần ít lại thay vào đó là những nội dung ngắn câu view hay những câu vô thưởng vô phạt chỉ để nhằm cho người khác tương tác. Điều mà ai cũng hiểu rằng xã hội như thế nào thì mình cũng phải chạy theo như thế, như vậy là thích nghi – như cái cách mà tíc tóc nổi lên rất nhanh như vậy. Một phần nữa là việc viết bài dài và giá trị cao tốn rất nhiều chất xám của người viết nhưng họ không thu lại được bao nhiêu thậm chí còn không được gì như monster box đã dừng lại sau một quãng thời gian dài chia sẻ.

Vậy mình sẽ chạy theo trend để kéo lượt theo dõi? Ban đầu mình cũng nghĩ như vậy nhưng mình không thích hoặc nói thẳng ra là không làm được. Nếu mình bị kiểm soát như vậy thì mình cũng mưu cầu cái nhận lại tương ứng. Nhưng cá nhân mình thì không thích bị kiểm soát cho nên mình sẽ tập trung vào điều mà bản thân tin tưởng. Với mình thì niềm tin là thứ khiến mình làm hết sức, cái gì mình không tin thì mình sẽ làm cho xong hoặc mình không làm.

Sự tập trung là mỏ vàng của thời đại kỹ thuật số (có thời gian mình sẽ viết về chủ đề này). Mình có để ý thấy rằng mình cũng bị nhiễm thói quen nhanh của thời đại này, tức là cái gì cũng muốn nhanh: học nhanh thì có tóm tắt, xem nhanh thì có rút ngắn phim, có tiền nhanh thì chơi coin, lên chức nhanh thì đi sau, giết thời gian nhanh thì có tíc tóc,… Cho nên điều mình cần tại thời điểm này đó là sự tập trung.

Mình ở đây không phản đối việc viết bài ngắn, như mình nói đó là mình cũng viết bài ngắn chứ không phải không. Mình chỉ muốn nói rằng mình rèn luyện sự tập trung thông qua việc viết bài dài cũng như việc học sâu ở một kiến thức. Với mình không có chuyện gì đơn giản là ngày 1 ngày 2 có thể đạt được cả, nếu đạt được thì cũng gãy ngay và luôn sau đó.

Nói chung về bản chất thì tất cả cũng chỉ đơn giản là sự ích kỷ của bản thân, làm điều mà mình thích và tin tưởng thôi haha.

Ít hơn là nhiều hơn?

Năm nay mình cũng làm nhiều thứ khác nữa như podcast, blog, youtube,… Nhưng như mình nói ở đầu bài thì 1 thói quen mình sẽ đưa qua năm mới đó là viết lách, còn những thứ khác mình sẽ đặt ưu tiên thấp hơn. Bản thân mình không phải là một người nghiện công việc, thứ làm mình cảm thấy đủ đầy nhất đó là việc đem lại giá trị cho người khác. Và để làm được chuyện này thì mình cần phải học tập, làm việc, trải nghiệm nhiều hơn thì mình mới có thứ để đem lại cho người khác được.

Làm nhiều thứ sẽ tốt hơn? Hay làm ít thứ sẽ tốt hơn? Mình nghĩ mỗi người sẽ có câu trả lời của riêng mình. Mình ở đây không phải là để bảo bạn rằng thứ này tốt hơn thứ kia hay bạn phải làm cái này, cái kia. Mình ở đây chỉ chia sẻ lại hành trình của mình và bạn xem đó như một góc nhìn để từ đó cân nhắc cho các quyết định của chính bản thân bạn.

Đây cũng chính là một phần lý do mình rất thích đọc sách tự truyện hay những chia sẻ trên youtube việc họ đã được gì, mất gì, học cái gì, trải nghiệm cái gì,… rồi từ đó mình sẽ tự rút ra được bài học nào đó cho chính cá nhân mình. Và đương nhiên mình cũng muốn đóng góp nho nhỏ vào cộng động những người như thế này. Mình biết là bản thân mình còn non lắm nhưng mình nghĩ cứ tích lũy dần dần thôi. Bản thân việc này cũng giúp mình rất nhiều rồi chứ chưa nói đến người khác.

Ngày xưa có câu: “Đừng xin người khác con cá mà hãy học cách làm cần câu và cách câu cá”

Việc viết lách chưa bao giờ có trong kế hoạch của mình năm trước, nó chỉ đến một cách tự nhiên bởi vì mình thích và mình muốn thử thách bản thân. Lúc đó mình cũng chưa có niềm tin rằng việc mình sẽ học được điều gì thông qua viết lách, nhưng mình đã bắt đầu và duy trì nó cho tới tận bây giờ.

Mình cảm thấy rằng tất cả thông tin mà mình hay bạn đọc được đều chỉ nên dừng lại ở khía cạnh tham khảo. Không có đúng hay sai ngay chính thời điểm tiêu thụ thông tin. Đúng hay sai sẽ quyết định bởi kết quả hành động của mỗi người, mỗi người sẽ ra quyết định tiếp tục hay không sau khi trải nghiệm nó một thời gian đủ lâu.

Ban đầu mình cũng nghĩ rằng mình sẽ tổng kết một năm mình sẽ đạt được gì, mất gì rồi kế hoạch năm sau này nọ các kiểu này nọ lọ chai. Nhưng rồi mình nhận ra rằng, tất cả những thói quen của ngày hôm nay nó sẽ tự định hình bản thân mình ở tương lai thôi. Cho nên mình vẫn cứ làm điều mình tin tưởng và mình muốn làm, rồi cứ để mọi thứ vận động. Tập trung vào những điều mình kiểm soát được và trân trọng, biết ơn những gì mình đang có.

Đây là bài viết cuối cùng của năm dương lịch của mình. Nếu bạn đã đọc đến đây thì đầu tiên muốn cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết này, mình hy vọng bạn có thêm một góc nhìn nào đó cho bản thân cũng như một định hướng nào đó cho năm mới. Mình cũng hy vọng rằng mình sẽ đồng hành được với bạn trên một chặng đường nho nhỏ sắp tới (cho đến khi mình không viết nữa haha). Như câu mà mình viết trên 2 blog của mình: “Bạn hãy tự học hỏi theo cách bạn muốn! Mọi trải nghiệm trong cuộc sống đều đáng được trân trọng”

Chúc bạn một ngày bình an.

By Cường Dizi.

Spread the love ♥
Marketing for Beginner – Back to Basic
Posts created 172
0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Thông báo về
guest
0 Comments
Phản hồi dưới bình luận này
Xem tất cả các bình luận

Begin typing your search term above and press enter to search. Press ESC to cancel.

Content Protection by DMCA.com
0
Mình rất vui khi bạn để lại bình luậnx
()
x
Scroll-to-top